Array
(
[text] =>
“Ân… Ư ư…”
Từng đợt khoái cảm choáng váng liên tục ập đến, đánh mạnh vào đại não. Đôi gò bồng đảo non mềm của Diệp Chân không ngừng run rẩy dưới sự nhào nặn dâm dục của người đàn ông. Những thớ thịt trắng ngần tràn ra qua kẽ tay hắn trông dâm mĩ vô cùng, chằng chịt những dấu tay đỏ rực do hắn để lại.
Giây tiếp theo, con c*c khổng lồ của Tần Duẫn Đông dường như muốn xuyên thủng cơ thể Diệp Chân. Hắn ưỡn tấm lưng rắn chắc, hông thúc ra rút vào mãnh liệt vào tieu*huyet đang mở rộng của người phụ nữ.
Người đàn ông phía sau ra sức đâm mạnh vào mông cô, mượn đà đè xuống mà thúc tới, tốc độ nhanh đến mức khiến Diệp Chân run rẩy tận tâm can. Hắn tàn nhẫn cọ xát vào thành âm đạo, nhiều lần đâm thẳng vào hoa tâm non mềm nhất. Sự va chạm kịch liệt mang theo luồng điện khoái lạc cực lớn lan tỏa khắp cơ thể Diệp Chân.
“Ư ư… Ân… A a a, nhanh, nhanh quá… nha…”
Đầu óc Diệp Chân hoàn toàn trống rỗng, đôi tay cô run rẩy không còn sức để nắm chặt lấy đầu giường. Mỗi khi bị Tần Duẫn Đông không chút thương tiếc đè lên mông mà đâm mạnh một cái, cô lại phát ra tiếng rên rỉ vừa nũng nịu vừa quyến rũ. Giọng nói ấy dường như có thể nhỏ ra nước, khiến lòng Tần Duẫn Đông càng thêm ngứa ngáy.
Cơ bụng người đàn ông căng cứng như đá, bàn tay to lớn siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô. Hắn giữ chặt chiếc mông đang ướt sũng trong lòng mình, miệng phát ra những tiếng gầm gừ đầy thỏa mãn hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề. Thanh âm nhục dục ấy vang vọng không ngừng trong phòng ngủ buổi sớm.
“Sướng quá… Ân, đừng dừng lại… Nhanh lên một chút, không… không được để anh ấy nhìn thấy… Xấu hổ chết mất…”
“Cái l*n dam*dang này, em kêu gợi tình như thế cơ mà! Tôi chính là muốn cho Chương Cao Thành thấy, để hắn xem tôi đâm vợ hắn sướng đến nhường nào!”
Tiếng “bạch bạch” vỗ vào mông vang lên liên hồi, dồn dập và dõng dạc. Con c*c to lớn của người đàn ông cắm sâu vào hoa tâm, tạo ra những tiếng nước “nhóp nhép”. Sự kích thích mãnh liệt ấy lọt vào tai Diệp Chân giữa buổi sớm khiến mặt cô đỏ bừng như muốn bốc hỏa.
Mái tóc dài của Diệp Chân rũ xuống vai, lắc lư theo từng nhịp đâm rút thô bạo. Chiếc mông trắng nõn không ngừng rung động, cả cơ thể cô căng cứng để đón nhận hắn.
Chương Cao Thành có lẽ nằm mơ cũng không thể ngờ được, Tần Duẫn Đông đã ngang nhiên vào nhà mình như chỗ không người. Hắn thản nhiên đâm con c*c đỏ sẫm vào hoa huyệt non mềm của vợ anh, rồi bắn từng luồng tinh*dich đặc quánh vào tận tử cung cô ấy.
Thật sự quá sung sướng.
Cằm Tần Duẫn Đông căng chặt, mồ hôi đầm đìa chảy dọc theo những khối cơ bắp khi hắn đâm cô từ phía sau. Giấc mơ nung nấu bao nhiêu năm qua cuối cùng cũng thành hiện thực trong khoảnh khắc này. Hắn đã có thể chiếm hữu cô.
Lúc này, hắn chỉ muốn đ.u cô một trận thật hung hăng. Con c*c đâm vào, nghiền nát phần thịt non sâu nhất trong cơ thể người phụ nữ. Hắn tàn nhẫn chà xát, khiến Diệp Chân run rẩy không ngừng, dâm thủy tiết ra từng đợt xối xả.
“Ư ư, anh thật sự lợi hại… Sướng quá… Ư ư…”
Âm đạo chặt hẹp của Diệp Chân co thắt dữ dội, kẹp chặt lấy hắn như có vô số cái miệng nhỏ đang liếm láp con c*c. Nơi ướt át ấy từng ngụm, từng ngụm tham lam nuốt trọn lấy hắn.
Hai tay Diệp Chân chống lên cặp đùi khỏe khoắn của hắn, chiếc mông cong vút không ngừng đẩy ra sau để phối hợp với nhịp thọc rút của người đàn ông. Cửa huyệt chảy tràn dâm thủy, mông cô bị hắn vỗ đến mức đỏ ửng, trông vừa dam*dang vừa gợi tình. Hơi thở cô dồn dập, khoái cảm ngập đầu khiến cô gần như ngất đi.
“Ân… A… Ân… Nhanh lên chút nữa… A… Em sắp đến rồi…”
Người đàn ông hoàn toàn không cho cô thời gian để lấy lại hơi. Tốc độ thọc rút nhanh như chớp mang đến những đợt sóng khoái lạc chồng chất lên nhau, tấn công vào mọi giác quan yếu ớt của cô.
“Bé ngoan, tôi đâm em có thoải mái không?”
“Ư ư… Đâm… rất thoải mái…”
Diệp Chân nắm lấy mu bàn tay hắn đang đặt trên bầu ngực mình. Cô rên rỉ nũng nịu, ngửa chiếc cổ trắng ngần ra sau. Hoa huyệt dam*dang run rẩy co giật liên hồi dưới sự tàn phá thô bạo. Cô ngã quỵ vào lòng Tần Duẫn Đông, một lần nữa đạt đến đỉnh điểm. Nơi tư mật vẫn còn chứa lấy con c*c của hắn, không biết xấu hổ mà phun nước tung tóe.
“Ân…!”
Người đàn ông gầm lên một tiếng, lại một lần nữa bắn đầy tinh túy đặc quánh vào tử cung cô. Sau khi thỏa mãn, hắn vẫn không rút ra ngay mà cứ để mặc con c*c dần mềm xuống bên trong cô. Hắn ôm lấy cơ thể mảnh mai của Diệp Chân, nằm nghiêng từ phía sau, vươn lưỡi trao cho cô một nụ hôn nóng bỏng.
Trên ga giường giờ đây toàn là dấu vết hỗn loạn sau cuộc mây mưa kịch liệt.
“Ưmm.”
Diệp Chân cảm nhận được l*ng ngực hắn phập phồng kịch liệt áp sát lưng mình. Đôi mắt cô mờ mịt, thụ động đón nhận nụ hôn của hắn. Toàn thân cô ướt đẫm mồ hôi thơm. Buổi sáng sớm, tinh lực của người đàn ông này dồi dào đến đáng sợ. Dù chỉ mới một hiệp, Diệp Chân đã cảm thấy mình như bị vắt kiệt.
Dù quá trình thực sự rất sướng, nhưng hắn quá mạnh bạo, khiến cô suýt chút nữa đã khóc vì không chịu nổi. Đặc biệt là nỗi sợ Chương Cao Thành có thể về bất cứ lúc nào khiến cơ thể cô căng cứng, vô thức kẹp chặt lấy hắn để hắn nhanh chóng bắn ra.
“Anh về trước đi, ân…”
Sau nụ hôn sâu kéo dài vài phút, Diệp Chân thở hổn hển, không còn hơi sức để rên rỉ thêm nữa. Cô yếu ớt đặt tay lên ngực hắn.
“Ân.” Người đàn ông dường như cuối cùng cũng thỏa mãn mà buông tha cô. Hắn nhìn đồng hồ, thấy thời gian không còn sớm liền đeo đồng hồ vào: “Hôm nay em đừng đi dạy nữa.”
Tần Duẫn Đông cầm lấy chiếc áo sơ mi và quần tây nhăn nhúm, gọn gàng mặc vào người. Rất nhanh sau đó, hắn lại trở về với dáng vẻ một vị quan chức lịch lãm, chỉnh tề.
“Không được.” Diệp Chân vẫn nằm trên giường, thắt lưng và đầu gối mỏi nhừ. Cô nhìn người đàn ông đang thắt cà vạt, đôi mắt dần lấy lại chút thần sắc: “Em không thể cứ nghỉ dạy mãi được, đồng nghiệp sẽ đồn đại mất.”
Trong văn phòng giáo viên vốn dĩ rất lắm chuyện. Nếu cô cứ vắng mặt vô cớ, lại bị ai đó bắt gặp qua lại với Thị trưởng, e rằng tin đồn sẽ bay khắp nơi.
Tần Duẫn Đông sau khi ăn mặc chỉnh tề thì không còn chút dáng vẻ phong tình nào. Hắn chống tay hai bên người cô, nở một nụ cười hời hợt đầy vẻ cưng chiều: “Có tôi ở đây, em không cần lo lắng gì cả.”
Diệp Chân ngơ ngẩn nhìn khuôn mặt tuấn tú, trưởng thành của hắn. Sự dịu dàng và nụ cười nhạt kia khiến cô không thể phân biệt được thật giả. Hắn giống như được bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc mà người ngoài mãi mãi không thể nhìn thấu. Một khi vén lớp sương ấy ra, có lẽ bên trong là một vực sâu vạn trượng không ai có thể dò tới.
Trước kia, hắn đã phải trải qua những gì để có được ngày hôm nay? Diệp Chân thầm nghĩ.
…
“Thầy Chương, anh vất vả quá rồi. Vì dự án này của trường mà anh thức trắng cả đêm. Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ báo cáo công lao này lên cấp trên.” Chủ nhiệm giáo dục nhìn bàn làm việc chất đầy tài liệu của Chương Cao Thành, giả tạo nở một nụ cười.
Gương mặt mệt mỏi của Chương Cao Thành lộ ra sau cặp kính. Anh đưa tay xoa xoa thái dương, khóe môi gượng gạo nở nụ cười yếu ớt: “Đây là điều tôi nên làm thôi ạ.”
“Cậu em à, tương lai của cậu chắc chắn sẽ rộng mở.” Chủ nhiệm vỗ vai anh, vẻ mặt đầy ẩn ý.
Ông ta nghĩ thầm, vợ bị Thị trưởng để mắt tới, không biết nên thương hại hay nên chúc mừng gã này sắp thăng tiến đây. Nếu Thị trưởng thực sự đ.u Diệp Chân, chẳng lẽ lại không ném cho Chương Cao Thành chút lợi lộc để bịt miệng sao?
“Cảm ơn chủ nhiệm.”
Chương Cao Thành không hề biết những toan tính trong đầu cấp trên. Dù thấy mình được trọng dụng nhưng lòng anh vẫn nặng trĩu nỗi lo âu. Tối qua Diệp Chân không hề bắt máy. Anh vốn định báo với vợ là đêm nay bận việc không về được.
Chương Cao Thành cảm thấy tim mình đập nhanh một cách bất thường, lòng đầy dự cảm chẳng lành. Anh như kẻ mất hồn, đã gọi cho vợ hơn một trăm cuộc điện thoại, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ.
[text_hash] => 7c1f519e
)