Array
(
[text] =>
Diệp Chân và Tần Duẫn Đông lại lao vào nhau thêm một trận cuồng nhiệt nữa ngay trong bồn tắm. Cô bị người đàn ông to lớn đè chặt, đ.u đến mức hai chân tê dại, không còn chút sức lực. Đôi đùi trắng nõn dam*dang mở rộng hết cỡ, tùy ý để con c*c của hắn ra vào thọc mạch.
“Ân… Ư ư… Sâu quá…”
Diệp Chân nhìn người đàn ông với gương mặt lạnh lùng đang nắm chặt chân mình, ra sức đâm rút. Cô có một cảm giác sung sướng thấu tận tim gan. Một người đàn ông quyền lực và mạnh mẽ như vậy, giờ đây lại đang chìm đắm, mê muội trong cơ thể cô.
Toàn thân Diệp Chân đã ướt sũng nước. Làn da trắng mịn dưới ánh đèn phòng tắm càng trở nên trong suốt, lấp lánh như một nàng tiên cá mắc cạn. Hình ảnh đó kích thích Tần Duẫn Đông đến phát điên, hắn hận không thể chết ngay trên người cô trong giây phút này.
“Ưmm…”
“Ân… Ân ân… Duẫn Đông, Duẫn Đông…”
Khi khoái cảm cực hạn ập đến, Diệp Chân vô thức gọi tên hắn. Cô mềm nhũn, tan chảy dưới thân người đàn ông.
“Ư ư…”
Tần Duẫn Đông bất chợt rên rỉ một tiếng trầm đục, gục đầu xuống vai người phụ nữ. Gân xanh trên cổ hắn nổi hiển hiện rõ rệt. Con c*c dục vọng chôn sâu trong hoa huyệt thình thịch nhảy lên, bắn từng luồng tinh*dich nóng hổi vào tận tử cung cô. Đây là lần đầu tiên cô gọi tên hắn một cách thân mật như vậy.
“Ân… Ư ư, ân…”
Diệp Chân bị dòng tinh túy của hắn làm cho mất hồn mất vía. Cô ngước nhìn trần nhà, cơ thể run rẩy vì sướng khoái, tiếng thở dốc nồng nặc mùi vị dục tình.
“Sướng không? Hả?”
Tần Duẫn Đông nhìn người phụ nữ đang thở hổn hển với ánh mắt mờ mịt dưới thân. Cô đã kiệt sức đến mức không còn hơi để trả lời. Hắn khẽ nhếch môi, nở một nụ cười thỏa mãn thầm lặng.
Người đàn ông xả đi lớp nước đục ngầu vì tinh*dich và dâm dịch, rồi đổ đầy nước sạch ấm áp để gột rửa những dấu vết hoan lạc trên cơ thể Diệp Chân. Làn nước ấm bao bọc lấy cơ thể mệt nhoài khiến Diệp Chân dần thiếp đi vì cơn buồn ngủ nồng đậm.
“Chân Chân?”
Thấy người phụ nữ đã ngủ say không một tiếng động, nụ cười trên môi Tần Duẫn Đông nhạt dần. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn giờ đây chỉ còn lại hơi thở lạnh lẽo vô cùng. Sau khi làm sạch cho cả hai, hắn bế cô ra khỏi bồn tắm, đặt lên giường và đắp chăn cẩn thận, không quên lấy khăn khô lau mặt cho cô.
Sau đó, hắn quay trở lại phòng khách.
Chiếc điện thoại trên bàn trà im lặng sáng đèn suốt cả đêm. Nhìn thấy cái tên “Chương Cao Thành” hiện lên liên tục, đôi mắt Tần Duẫn Đông tràn đầy vẻ khinh bỉ. Hóa ra trước khi lam*tinh, hắn đã sớm chuyển điện thoại của Diệp Chân sang chế độ im lặng. Bất kể gã chồng kia có gọi bao nhiêu cuộc, Diệp Chân cũng không thể nghe thấy.
Dù Tần Duẫn Đông ghen tị với Chương Cao Thành đến mức phát điên, thậm chí muốn gã tận tai nghe thấy tiếng vợ mình rên rỉ dam*dang khi bị hắn đâm rút, nhưng vì đây là lần đầu tiên hắn “ăn” được Diệp Chân, hắn không muốn bất kỳ ai quấy rầy khoảnh khắc này.
Hắn cầm điện thoại, nhìn hơn 99 cuộc gọi nhỡ. Khóe miệng mỏng manh cười lạnh, hắn thản nhiên xóa sạch mọi dấu vết liên lạc của Chương Cao Thành rồi quay về phòng ngủ. Diệp Chân vẫn đang ngủ say, cơ thể trần trụi lấp ló dưới lớp chăn mỏng. Gương mặt cô vẫn còn vương vấn sắc đỏ sau trận mây mưa, trông như đang say rượu.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Diệp Chân cảm thấy toàn thân đau nhức như vừa bị tháo ra lắp lại, vừa rã rời vừa nặng nề. Vừa mở mắt, cô đã thấy mình đang nằm tựa vào một l*ng ngực trần vạm vỡ.
Cả hai đều trần truồng, da thịt quấn quýt. Một chân cô vô thức kẹp lấy hông hắn, nơi tư mật dán chặt vào nhau đầy ám muội. Người đàn ông vẫn đang ngủ say, cánh tay đeo chiếc nhẫn bạc được cô dùng làm gối kê đầu. Khuôn mặt hắn khi ngủ trông thật điềm tĩnh và tuấn tú.
“Ưmm…”
Từng cảnh tượng điên cuồng đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm. Diệp Chân không dám tin người phụ nữ cầu hoan dam*dang tối qua lại chính là mình. Mặt cô nóng bừng lên. Đây là người đàn ông đầu tiên ngoài chồng cô mà cô nằm cạnh suốt cả đêm.
Khoan đã… Chồng!
Đầu óc Diệp Chân như bị kẹt lại. Cô chợt nhớ ra đây là nhà mình. Tối qua cô định chờ chồng về, nhưng Tần Duẫn Đông đã phá cửa xông vào và cưỡng đoạt cô ngay trên sofa.
“Sao vậy?”
Tần Duẫn Đông thức giấc vì cử động đột ngột của cô. Giọng nói trầm thấp, quyến rũ vang lên. Hắn nhíu mày, đưa tay xoa sống mũi, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ chưa mở hẳn. Nhưng bàn tay hắn đã theo bản năng sờ tìm bên cạnh, như một thói quen của người chồng tìm kiếm vợ mình mỗi sáng.
Diệp Chân vừa ngồi dậy thì đúng lúc tay hắn chạm trúng bầu ngực cô.
“Ư ư…”
Bị tấn công bất ngờ vào sáng sớm, Diệp Chân nhìn những vết đỏ do hắn để lại trên ngực mình, không biết nên xấu hổ hay tức giận.
“Dậy mau!” Diệp Chân cuống cuồng tìm quần áo nhưng chẳng thấy đâu, chỉ biết thúc giục người đàn ông.
“Vẫn chưa ngủ đủ à?”
“Còn ngủ gì nữa, Chương Cao Thành sắp về rồi!” Diệp Chân lấy chăn che ngực, ép ra những đường cong đầy đặn. “Anh đi nhanh đi, bị anh ấy thấy thì chết mất!”
Trong lòng Diệp Chân tràn ngập sự hối lỗi và nhục nhã. Cô biết mình đã ngoai*tinh, đã dam*dang, nhưng cô không thể đối mặt với cảnh bị chồng bắt gian ngay tại giường.
Tần Duẫn Đông vừa mở mắt ra, hạ thân đã lập tức cương cứng. Hắn mặc kệ lời cô nói, đứng phắt dậy, cánh tay khỏe mạnh chống xuống giường, bao vây lấy cô. Hắn cúi đầu, thô bạo ngậm lấy vành tai cô, đầu lưỡi ái muội liếm láp.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến Diệp Chân thốt lên một tiếng “A”. Cô không tài nào đẩy nổi khối cơ bắp đang ép sát mình ra.
“Kêu cái gì? Tối qua chưa thỏa mãn sao mà sáng sớm đã lại câu dẫn tôi thế này?”
“Em không có…”
Hắn bóp chặt cằm cô, nụ hôn nồng nặc xâm chiếm môi lưỡi, khiến nước bọt cô chảy ròng ròng. Tiện đà, hắn đè nghiến cô xuống đệm từ phía sau. Diệp Chân vẫn cố giữ tấm chăn che ngực, nhưng bầu ngực đầy đặn đã bị ép đến biến dạng. Nghĩ đến việc chồng có thể về bất cứ lúc nào, cô gần như phát điên.
“Tần Duẫn Đông… Anh xuống cho em…”
“Nằm sấp xuống. Tôi muốn đâm từ phía sau.”
Tần Duẫn Đông vỗ mạnh vào chiếc mông cong vút, ép Diệp Chân phải quỳ sấp xuống giường. Môi lưỡi hắn rơi dày đặc trên tấm lưng trần trơn láng, trêu chọc mọi điểm nhạy cảm.
“Ư ư…”
Diệp Chân bị hắn khống chế hoàn toàn, hai tay nắm chặt đầu giường, da thịt rùng mình theo từng cái chạm của hắn. Tần Duẫn Đông nhào nặn chiếc mông tròn trịa của cô một cách tùy tiện, rồi đỡ lấy con c*c nhét vào từ phía sau. Tư thế này khiến hắn đâm vào sâu hơn bao giờ hết. Đường đạo vẫn còn sót lại tinh*dich đêm qua nên vô cùng trơn ướt.
“Ư ư ân a a…”
Tiếng xác thịt va chạm “bạch bạch” lại vang lên cùng tiếng nước nhóp nhép đầy nhục dục. Hắn đâm rút không chút thương tiếc, chạm đến tận hoa tâm khiến ga giường nhanh chóng bị dâm thủy làm ướt sũng.
Tần Duẫn Đông bóp chặt lấy eo cô, liên tục thúc mạnh vào mông người phụ nữ. Diệp Chân thở dốc, không chịu nổi sự thô bạo buổi sớm nhưng chiếc mông vẫn vô thức lắc lư phối hợp.
“Ân ân… Mạnh quá… A a… Nặng quá đi…”
Trước mắt Diệp Chân chỉ còn là những ảo ảnh chói lòa. Khoái cảm bùng nổ khiến cô như muốn thăng thiên. Hai bầu ngực rung lắc phóng túng, bị bàn tay to lớn của hắn vươn từ phía sau ra nhào nặn điên cuồng.
“Kẹp mông chặt vào!”
[text_hash] => d752757a
)