[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên – 78 – Sự thực về việc đi vào thế giới trong sách – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên - 78 - Sự thực về việc đi vào thế giới trong sách

Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Truyện Tu La Tràng

Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên

78 – Sự thực về việc đi vào thế giới trong sách

Kim Linh Uyển là khu biệt thự xa hoa hạng nhất hạng nhì trong thành phố, cảnh quan nơi đây u nhàn, lịch sự và tao nhã theo kiểu đi ba bước thấy một đình nghỉ mát, cách năm bước gặp một hồ.

Cây xanh rợp bóng che lấy từng căn biệt thự, đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối cho gia chủ. Nhìn từ trên cao, những kiến trúc này cùng với hệ thống hồ nước như chuỗi ngọc trai ẩn mình giữa vùng xanh lục tươi mát bao la.

Thương Hành vội vã chạy tới căn biệt thự mình mua vào mà chưa ở được mấy phen, không rõ hôm nay là ngày mấy nhưng hình như đường ở gần đây đang được sửa nên không có chút ánh sáng nào ngoại trừ đèn cảnh báo.

Ở xa xa vang đứt quãng tiếng nghe như tiếng hô gào, có vẻ là đang vận chuyển nguồn điện dự phong.

Giữa tứ bề đen kịt một màu, chỉ có ánh trăng đang soi rọi con đường quanh co nho nhỏ trong vườn hoa.

Chung quanh vắng ngắt an tĩnh khiến tiếng bước chân của Thương Hành trở nên vang dội lạ thường.

Khi tới trước cửa nhà mình, cũng chỉ có hai ngọn đèn đường bị mất điện đứng lẻ loi đứng đó, và không còn ai khác nữa.

Thương Hành nhíu nhíu mày, Dung Trí không chờ hắn, chẳng lẽ mình cố gắng tăng tốc như vậy mà vẫn tới trễ rồi?

Hắn móc điện thoại ra chuẩn bị gọi thì bỗng nghe ở sau lưng có tiếng bước chân khẽ vô cùng. Thương Hành thình lình quay lại, ngó thấy dáng một người ôm ốm đang chậm rãi đi ra từ dưới tàng cây.

Bóng người kia thong dong thư thả, rồi dừng khi còn hai ba bước nữa thì tới chỗ Thương Hành.

Cơn gió ban đêm xô lá cây kêu xào xạc, ánh trăng trên tầng mây lặng im mà nghiêng mình rọi xuống thành lằn ranh vắt giữa hai người.

\”Dung Trí.\” Thương Hành nhét tay trong túi quần, nhẹ nhàng sờ chiếc điện thoại nằm kế bên, hắn nhíu mày ngó anh, \”Anh nói anh tính chuyển đi mà?\”

Dáng vẻ của Dung Trí được ánh trăng mô tả rõ nét hơn, anh vẫn ăn vận như hồi lần đầu cả hai gặp gỡ, bộ đồ tây màu đen và cặp kính màu bạc lịch sự nho nhã, còn làn da thì trắng nhợt như tờ giấy.

Chỉ là thần thái thì khác biệt hoàn toàn.

\”Đúng vậy.\”

Đôi mắt giấu mình sau thấu kính thoáng híp, nếp nhăn rất nông hiện ở đuôi mắt cong cong, anh đút tay vào túi mà nhìn Thương Hành, vẻ vui mừng lồ lộ chẳng thèm giấu che.

Gông cùm mang tên dằn nén, chừng mực anh tự đeo cho mình đã bị gỡ bỏ, thả cho sự sắc bén bị đè ép bấy lâu nay lao ra.

\”Thương Hành, hai ta gặp lại rồi.\”

\”Đã thế thì,\” Thương Hành bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh: \”Hôm nay hẹn tôi gặp mặt, nếu là để nói lời cáo biệt thì quả thực không cần phải úp úp mở mở làm ra vẻ thần bí như vậy, mấy chuyện tiễn bạn cũ này kiểu gì tôi cũng sẽ tới thôi.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.