[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên – 76 – Bạn trai – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên - 76 - Bạn trai

Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên

Hóa ra hai người là quan hệ đó

Hắn thấy email của Dung Trí đã là chuyện của ba tiếng sau đó.

Nội dung không dài lắm, chỉ tỏ ý xin lỗi Thương Hành và liệt kê bàn giao với bộ phận pháp chế, còn chuyện rượu đỏ và Phương Dương thì chẳng nhắc lấy một chữ.

Lời cuối email Dung Trí nói rằng muốn rời khỏi thành phố này, ở nơi xa vẫn lặng thầm chúc phúc, mong Thương Hành luôn bình yên và này kia nọ.

Sau cùng anh còn nói trước khi đi sẽ gởi tặng hắn một món quà.

Đọc sao cũng thấy chỉ là email từ chức bình thường và lời chúc phúc giữa bạn bè cho nhau. Thương Hành nhíu nhíu mày, Dung Trí buông tay thật sao? Nếu đúng như những gì được viết trong email thì có thể coi là chuyện tốt.

Lại qua tiếp một tuần, hạng mục mới của công ty chính thức khởi động, Thương Hành bận rộn vô cùng, ngày nào cũng ngủ lại công ty, văn phòng tổng giám đốc sáng đèn suốt đêm.

Ông chủ còn liều mạng như vậy, nhân viên cũng chỉ đành cười hu hu như khóc mà tăng ca. Có điều, Thương Hành phân phối lương thưởng rất hào phóng, nghĩ đến lúc chuột rút vì đếm tiền thưởng, mọi người có thể nhịn qua chút vất vả ngắn hạn này ngay.

Nào biết người mất kiên nhẫn đầu tiên trái lại chính là Ôn Duệ Quân.

Trản đèn ngủ ở cửa phòng ngủ chính được bật xuyên suốt hằng đêm, ánh sáng ấm áp xuôi theo tấm thảm dệt thủ công mềm mại chảy tới chiếc giường lớn ở giữa phòng.

Người đàn ông trên giường lăn qua lộn lại đổi vài tư thế mà vẫn vô phương vào giấc.

Bên gối trống trơn, nửa bên chăn được nhiệt độ cơ thể hun nóng còn nửa bên kia lạnh lẽo như băng không ngừng giúp anh cảm nhận rõ ràng những câu như giường đơn gối chiếc đêm trằn trọc, rồi thì đêm dài tương tư, lại thêm đời người lên voi dễ xuống chó khó ra sao.

Chẳng lẽ Thương Hành còn giận hờn chuyện giám đốc Lý hôm nọ?

Ôn Duệ Quân bật đèn đầu giường lên, nhéo nhéo ấn đường, lồm cồm bò dậy, mở di dộng xem món đồ giám đốc Lý đích thân ra tay, bản thiết kế không nhớ đã thay đổi bao nhiêu lần mà vẫn chưa vừa lòng lắm, giữa đêm hôm anh tiếp tục gửi đề xuất chỉnh sửa.

Đoạn anh khoác áo xuống lầu, bỗng nghe có tiếng động từ trong bếp, hai mắt anh sáng ngời ——— Thương tiên sinh nhà anh biết đường về rồi?

Đèn đang được mở ở gian đông lạnh và gian giữ ấm trong nhà bếp trang viên.

Một cánh cửa tủ đông đang được mở, có tiếng plastic cọ xát soạt soạt bên trong.

\”Trễ thế này rồi mà chưa ăn cơm chiều à?\”

Cả không gian chợt sáng ánh đèn, kẻ ăn vụng trong nhà bếp giật mình nhảy dựng, căng thẳng thò đầu ra khỏi cửa tủ đông, thế mà lại là Ôn Nhiễm Nhiễm!

Ôn Duệ Quân đang tràn đầy mong đợi nháy mắt đã bị thất vọng, áp suất thấp bao phủ mặt mày, cũng khiến giọng nói bị đè xuống thật sâu: \”Cơm chiều thì kén ăn không ăn đàng hoàng, trước lúc ngủ lại chạy đi kiếm ăn? Giờ đã mấy giờ rồi? Em càng ngày càng kỳ cục đấy!\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.