[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên – 73 – Cậu chủ thật – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên - 73 - Cậu chủ thật

Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên

Đã rất lâu rồi từ sau đêm mưa tầm tã khiến người ta hoàn toàn sụp đổ ấy, Phương Dương mới ở một mình yên tĩnh như bây giờ.

Cậu ngồi trên băng ghế tại trại tạm giữ lạnh lẽo, hai mắt vô thần cùng con ruồi đang đậu trên nền gạch nhìn nhau.

Tất cả những thứ này là vì cái gì đây? Đạt được mục đích mình muốn, tiền bạc, quyền lực, người mình thích, trả thủ kẻ mình muốn trả thù, tình địch, ký sinh trùng, những kẻ dám khinh thị cậu.

Nhưng đến cuối cùng, cơ mưu coi như đã dốc cạn, nhưng mọi mong đợi của cậu vẫn tan thành mây khói, cậu không thu hoạch được bất kỳ điều gì cả.

Những cảm giác khó nguôi ngoai đó đều chết lặng mà ghém lại trong lồng ngực ao tù nước đọng, không gian chật chội ngột ngạt, không có thất vọng cũng không có hy vọng.

Phương Dương bỗng dưng bi thương vô hạn, song làm thế nào vành mắt cũng không trào ra dù chỉ một giọt lệ, đây đại khái là cảm giác hối hận đi.

Nếu ngày trước cậu không đưa ra những quyết định ngu xuẩn kia thì tốt rồi, có lẽ cậu và cha mẹ không có quan hệ máu mủ nhưng vẫn còn đó tình cảm dưỡng dục nhiều năm, dầu gì cũng không sa cơ thất thế tận nông nỗi này!

Mãi đến khi có người gọi tên cậu, dẫn cậu qua phòng tiếp người thăm nuôi.

Phương Dương vốn cho rằng cha mẹ đến thăm mình, chứ cậu trăm triệu lần không ngờ được người đi chung còn có Thương Hành, mẹ ruột và thằng em trai rẻ rách Thương Bảo Bảo cậu không muốn gặp nhất.

Cách hàng rào sắt cùng kính chống đạn vừa dày vừa nặng ở giữa, Thương Hành cau mày nhìn Phương Dương ở đối diện.

Mới mấy tuần không gặp, dáng dấp của cậu bây giờ so với trong đại hội cổ đông tại công ty trước đó cứ như hai người khác nhau.

Có thể lờ mờ thấy được râu xanh tua tủa trên cằm, hai gò má gầy nổi rõ, hốc mắt trũng sâu nhưng quầng mắt thâm tím đáng kinh ngạc, trông như mấy ngày mấy đêm chưa chợp mắt.

Nét kiêu căng và ưu việt trên mặt Phương Dương đã hoàn toàn tiêu biến, thay bằng sự mờ mịt và tiều tụy, thất bại trước bản thân mình.

Chủ tịch Phương nhìn người \”con trai\” mình nuôi dưỡng nhiều năm với ánh mắt phức tạp, bà Phương cắn môi, viền mắt đỏ lên, trong mắt là đau đớn khôn cùng không thể nói nên lời.

Cả gian phòng chìm trong thinh lặng, người lên tiếng đầu tiên thế nhưng lại là bà mẹ nuôi họ Thương đứng trong góc không ai để ý.

\”Tiểu Dương! Con mau nói cho mẹ biết, ba con ở đâu?! Có người hãm hại con phải không! Con mau nói đi! Con biết rõ đó là cha ruột của con, sao con làm ra chuyện như vậy được!\”

Tại giờ phút này khi các chứng cứ xác thực về hành vi phạm tội của Phương Dương đã đầy đủ, lời mẹ Thương nói không những không giải tội thay cậu được, trái lại càng giống như một hồi xử phạt công khai, thẳng thừng lột lớp màn che cuối cùng trên mặt Phương Dương, quăng xuống đất giẫm đạp.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.