Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Phòng làm việc chìm vào sự yên tĩnh sau cơn chấn động trong một khoảng thời gian ngắn.
Đội ngũ luật sư giàu kinh nghiệm lặng lẽ dạt sang một bên bàn họp, không gian chỉ còn lại tiếng trang giấy ma sát yếu ớt.
Thương Hành bỗng dưng bị ảo giác ù tai, tiếng tim đập dồn dập vang dội cực kỳ, vô số thứ hỗn độn tắc trong đầu óc khiến suy nghĩ phải nhường chỗ cho cảm xúc tuôn trào.
Dường như năng lực ngôn ngữ của hắn bị thoái hóa, yết hầu trượt trượt cả nửa buổi nhưng vẫn không thể phun ra một chữ.
Nếu quyết định này xuất hiện trên người bất kỳ ai khác, cùng lắm Thương Hành chỉ độc miệng một câu xúc động là ma quỷ, sau đó mở tin tức xã hội ra đập vào mặt đối phương.
Song, chính miệng Ôn Duệ Quân nói ra những lời ấy thì tất nhiên nó là kết quả đã qua suy nghĩ kỹ lưỡng.
Chuyện này xảy ra với một thương nhân lớn có lối tư duy thực tế đề cao lợi ích đã ăn sâu vào xương quả thật càng khó tin hơn nữa.
Thương Hành vô thức vén tóc nhằm che giấu vẻ cảm động tràn đầy, ánh mắt hơi rủ xuống, mềm mại đáp trên mặt Ôn Duệ Quân: \”Anh không cần làm như vậy, thỏa thuận này quá nặng, em hiểu lòng anh là được rồi.\”
Lúc này Ôn Duệ Quân đang trịnh trọng đặt bút ký tên mình vào hợp đồng dưới sự chứng kiến của tất cả các luật sư mới ngẩng đầu lên nhìn hắn: \”Em đừng nên cao hứng quá sớm.\” Đôi mắt anh thâm trầm khi cất tiếng, \”Anh nói rồi, thực ra hai ta có nhiều chỗ rất giống nhau, thí dụ như đều ghét tính mạo hiểm trong hôn nhân.\”
Ôn Duệ Quân từ sau bàn họp vòng tới trước mặt hắn, thay hắn sửa lại ca-ra-vát và mép áo, nhẹ nhàng bâng quơ nói: \”Anh chưa bao giờ biết cảm giác yêu một người là như thế nào, bây giờ trải nghiệm rồi, lập tức muốn dùng hết thảy phương cách để ngăn chặn mọi nguy cơ mất mát.\”
Lúc anh cúi đầu, đôi hàng mi đổ bóng hình cung nhàn nhạt dưới mí mắt, Thương Hành đăm đắm nhìn, không nhịn được liên tưởng đến cảm xúc ngứa ngáy khi nó phết lên lòng bàn tay mình.
\”Anh từng cho rằng, lợi ích là con bài mặc cả tốt nhất để duy trì hôn nhân và gia đình, hiện thời nghĩ lại, suy nghĩ đó chưa chu đáo lắm.\”
\”Em biết đấy, con người anh cực kỳ chú trọng cam kết và hợp đồng, từ điển cuộc đời anh không có hai chữ đổi ý.\”
Ôn Duệ Quân nghiêng người kề sát bên tai Thương Hành, nhẹ nhàng nói tiếp: \”Anh nguyện chia sẻ cùng em tất thảy, cho nên, anh muốn em hoàn toàn thuộc về anh, không thể phản bội, không thể hối hận, nếu có một ngày em phản bội anh…\”
\”Cái này em biết.\” Thương Hành nhạy bén giành trả lời: \”Dìm xuống biển chứ gì!\”
Ôn Duệ Quân cười lắc đầu, nựng nựng hai má hắn: \”Đấy là đối với gian phu, còn em thì đương nhiên anh sẽ khoan hồng hơn, ai bảo anh thương em làm chi.\”
Thương Hành kinh ngạc trừng mắt, đang muốn cảm ơn sếp Ôn từ bi đã nghe anh đàn ông kia nhìn lướt qua phía dưới hắn rồi thoải mái bổ sung: \”Em ấy à, nhiều nhất là đánh gãy chân thôi.\”