[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên – 55 – Người thương – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên - 55 - Người thương

Cậu Thương nhìn hơi giống anh hai

Dưới bầu trời trong vắt như gương là khu huấn luyện ngựa với tầm nhìn thông thoáng, thảm cỏ xanh như tấm chăn mềm, và làn gió cuốn vụn cỏ lẫn lá cây rong ruổi khắp đồng cỏ rộng lớn.

Hai chú ngựa một trắng một đen cúi đầu gặm cỏ, thỉnh thoảng phì phì mũi, ánh mắt vừa chạm nhau liền dời đi, y chang hai người đang cưỡi trên lưng chúng nó cũng chẳng ưa gì đối phương vậy.

Cố Lẫm nheo mắt, gắt gao ngó chăm chăm vào cánh tay Ôn Duệ Quân đang ôm eo Thương Hành, chế nhạo: \”Sếp Ôn khéo đùa, nếu tôi nhớ không lầm, người dự định kết thân cùng nhà họ Phương là sếp Ôn anh kia mà?\”

Ôn Duệ Quân thần thái tự tin: \”Ai lại không biết cậu chủ nhỏ nhà họ phương chung tình với sếp Cố anh, quân tử có đức sẽ thành toàn cho người khác, tôi với cậu Phương không còn gì ngoài duyên gặp gỡ vài lần, huống chi….\”

Anh nhìn lướt qua Thương Hành, cười cười ý vị thâm sâu, mắt đối mắt với Cố Lẫm, đồng thời áp đến bên tai Thương Hành: \”Mình qua đường chạy bên kia đi, đừng nên quấy rầy sếp Cố.\”

Cố Lẫm kéo dây cương ngựa trắng lại và nở nụ cười: \”Gấp cái gì? Nếu vợ chồng chủ tịch Phương chịu nhường nhiều cổ phần hơn nữa, nói không chừng sếp Ôn sẽ hứng thú ngay.\”

Lông mày Ôn Duệ Quân hơi chau, lặng im không nói.

Thương Hành thoáng lúng túng, khói thuốc súng dày đặc bị cơn gió mùa đông khô hanh cuốn lên, như thể một giây sau sẽ phải bùng lửa rừng rực.

\”Hai vị, hai vị tới đây cưỡi ngựa, hay là tới mai mối giùm đối phương?\”

Thương Hành gỡ cánh tay Ôn Duệ Quân đang vòng quanh hông mình, lấy lại dây cương từ chỗ Cố Lẫm, chỉ chỉ một kiến trúc ngoài rìa đồng cỏ, nhả chậm từng chữ: \”Coi kìa, tiệm cà phê bên kia kìa, trong đó có máy sưởi, hai vị có thể nhâm nhi cà phê và từ từ tán gẫu.\”

\”Về mấy con ngựa thì cứ để tôi lo, miễn cho chúng nó ở đây rảnh rỗi thành cái kén.\”

Ôn Duệ Quân cười híp mắt: \”Là tôi sai rồi, đi thôi, qua đường đua đằng kia tôi dạy cậu.\”

\”Thương Hành!\”

Cố Lẫm còn muốn nói thêm vài câu, đôi mắt đen thẳm của Ôn Duệ Quân vừa chuyển động, tay đã vung lên, roi nhẹ nhàng xẹt qua mông chú ngựa ô, không quá mạnh khiến nó đau, nhưng đủ để ngựa ô hí lên, bước nhanh về phía trước, rồi chạy nước kiệu mang Cố Lẫm đi trong tích tắc.

Ôn Duệ Quân lẳng lặng hất dây cương lần nữa, cười bảo: \”Tên khó ưa rốt cục cũng đi rồi, bây giờ không ai làm phiền chúng ta nữa.\”

Hai chân anh kẹp nhẹ bụng ngựa, ngựa trắng quẩy đuôi, bắt đầu chậm rãi dạo trên bãi cỏ.

Thương Hành quay đầu, xa xa thấy Cố Lẫm khó khăn ghìm lại ngựa, đảo quanh tại chỗ, không tiếp tục tiến tới nữa, nhưng vẫn siết chặt dây cương dõi theo bóng lưng bọn hắn, trông như rất không cam tâm.

Gió trên đồng cỏ lướt ngang tai, Thương Hành thuận tay cào tóc, vén gọn mớ tóc rối ngổn ngang bên thái dương, đầu lưỡi đảo dưới răng một lượt, nghiêng mặt sang bên cười nói: \”Sếp Cố tính tình thẳng thắn thì tôi biết lâu rồi, ai ngờ anh Ôn trước nay trầm ổn cũng có lúc trẻ con nóng nảy thế này, thật là mở mang tầm mắt mà.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.