[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên – 29 – Tề tựu đông đủ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên - 29 - Tề tựu đông đủ

Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng

Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên

Hẹn hò á? Được quá đó chứ

Trong phòng bệnh lặng đi một lúc, Thương Hành dùng khăn giấy xì mũi tạo thành âm thanh đặc biệt sống động.

Tầm mắt ngờ vực của Cố Lẫm quét qua quét lại giữa đùi phải của hắn và quyển tiểu thuyết phong cách hàng chợ quái lạ kia: \”Chân cậu không gãy?\”

Thương Hành vo khăn giấy thành một cục ném chuẩn vào thùng rác, nhíu mày: \”Sếp Cố, tôi chỉ đau chân chút thôi. Tốt xấu gì tôi cũng vì anh mà bị thương đấy. Làm gì anh vừa tới đã trù tôi gãy chân?\”

Cố Lẫm thoáng chốc nghẹn lời, quay đầu lạnh lùng trừng Ôn Duệ Quân.

Người sau bật cười: \”Là tôi suy diễn tung lung. Nhưng mà làm sao chân cậu lại bị cuốn thành như vậy?\”

Thương Hành khép quyển sách văn học vỉa hè kia lại, nhún vai: \”Tôi cũng không biết. Chỉ là lắm miệng hỏi một câu hai ngày tới có thể vận động được không, bác sĩ lập tức quấn tôi thành cái dạng này.\”

Làm hại hắn chẳng thể đi đứng bình thường, chỉ đành mượn tiểu thuyết cẩu huyết giết thời gian.

Cố Lẫm mím môi, cắm bó hoa mân côi trong tay vào bình ở tủ đầu giường.

Ôn Duệ Quân híp mắt theo dõi hành động của anh.

Thương Hành hơi buồn cười: \”Sếp Cố, nào có ai đem hoa mân côi đi thăm bệnh.\”

Cố Lẫm khựng tay một chút, anh không mấy am hiểu về những chi tiết kiểu này: \”Cậu thích gì? Tôi kêu người đưa tới.\”

\”Sếp Cố, tôi nghĩ so với mấy món đồ không mấy quan trọng thế này, bệnh nhân cần được yên tĩnh nghỉ ngơi hơn.\” Ôn Duệ Quân đứng cạnh cửa, một tay vịn tay nắm cửa, từ tốn ung dung lên tiếng, chuẩn tư thái đuổi khéo.

Cố Lẫm không để ý tới anh, tự mình loay hoay với nút thắt trên bó hồng, chậm rãi giải thích: \”Tối qua tôi vốn định đi cùng cậu, nhưng là tình hình lúc đó hỗn loạn quá, mẹ tôi hoảng sợ cực độ, tôi buộc phải đưa bà về nhà chăm sóc trước.\”

Nói được nửa câu, Cố Lẫm cảm thấy cố tình phân trần này nọ có vẻ như mình đang quá mức để tâm, bèn ho nhẹ một tiếng chuyển đề tài: \”Thương thế của cậu sao rồi?\”

Hắn chỉ chỉ cánh tay trái của mình.

Thương Hành: \”Bị thương ngoài da mà thôi. Không mấy nghiêm trọng.\”

Hắn mở to đôi mắt long lanh nhìn Cố Lẫm đầy mong đợi, hy vọng anh cũng có thể bước lên con đường giống như Ôn Duệ Quân. Lần này hắn tuyệt đối không do dự, trơ mắt nhìn túi tiền nho nhỏ bay đi nữa!

Cố Lẫm thở ra một hơi, suy nghĩ chốc lát, do dự nói: \”Cậu đừng để bụng những lời của mẹ tôi. Bà ấy vốn có thành kiến với cậu.\”

Thần sắc của anh nghiêm nghị: \”Cho dù bà ấy nói với cậu cái gì, tôi đều không đồng ý.\”

Thương Hành thất vọng: \”…… Chỉ vậy thôi?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.