Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Thương Hành, ra đằng sau tôi đi
Không khí sợ hãi và sốt sắng như màn sương mù dày vô hình bao phủ toàn bộ sàn bán đấu giá. Đèn pha lê ở trung tâm bị đạn bắn đứt dây, chấn động cũng khiến đa phần các bóng đèn khác hỏng đi.
Hai sợi dây treo còn lại mắc trên khung tròn lủng lẳng đung đưa theo quán tính làm cho chùm đèn trông chẳng khác gì quả lắc hình nón ngược khổng lồ đong đưa giữa hành lang và sân khấu.
Lượng lớn khách khứa bị hai tên cướp có súng canh giữ, ngồi yên trên ghế không dám động đậy.
Trên sân khấu, Ôn Nhiễm Nhiễm bị kẹp cổ, yếu ớt nức nở thành tiếng một cách khó khăn, đôi mắt ướt nhẹp nhìn anh hai đang từng bước đi về phía mình.
Máy ảnh cô mang đến đã rơi trên thảm trải sàn trong một góc bên cạnh, màn sân khấu trùng hợp buông xuống che khuất, chỉ chừa lại ống kính màu đen nhỏ thò ra ngoài, hoàn toàn không bị bọn cướp phát hiện.
Chấm đỏ còn sáng cho thấy nó vẫn đang trong trạng thái làm việc.
Trước mắt Ôn Nhiễm Nhiễm nhá nhem từng đợt, chỉ ước mình đừng bướng bỉnh, phải chi mình ngoan ngoãn nghe lời ở trong phòng là tốt rồi….
Nhưng trên đời nào có thuốc hối hận.
Ôn Duệ Quân híp mắt, lạnh lùng nhìn đăm đăm vào bọn trộm trên đài, mặt mày như có thể vắt ra sương tuyết: \”Để tao làm con tin cho mày, sẽ thả bọn mày đi, bọn mày làm đúng như lời đã nói là được.\”
Anh nhẹ khoác tay, hai vệ sĩ áo đen sau chậm rì rì khom lưng, bỏ súng xuống bên chân.
Bản thân anh lại đón nòng súng chậm rãi bước lên sân khấu…
Vào giờ phút này, ở đầu cầu thang dẫn lên lầu hai, Cố Lẫm lợi dụng tình hình hỗn loạn vừa rồi, đỡ Thương Hành dựa vào sau tay vịn cầu thang bằng cẩm thạch.
Tay vịn cao khoảng nửa người, cũng coi như che khuất tầm mắt từ sân khấu hướng tới.
Nơi này tình cờ là khúc ngoặt mà toán cướp ít người, khách mời lại đông đảo, bọn chúng tạm thời chưa thể phân chia nhân lực đi vòng quanh càn quét cá lọt lưới, cũng đủ cho hai người có thể ẩn nấp và lấy hơi chốc lát.
Cố Lẫm giúp Thương Hành xé đoạn tay áo bị rách, lông mày xoắn chặt, lòng bàn tay mướt mồ hôi lạnh: \”Cậu…\”
Thương Hành cúi đầu kiểm tra vết thương trên tay trái, máu còn đổ chưa ngừng, tích xuôi theo cánh tay.
Miệng vết thương nhìn qua hơi kinh khủng, nhưng may thay chỉ là đạn bay cực nhanh kèm theo nhiệt độ cao làm tổn thương da thịt, chứ chưa đụng tới xương gân, đau rát mà thôi.
Trạng huống căng thẳng trước mắt không ngừng kích thích tuyến thượng thận khiến chút đau đớn ấy trở thành chẳng thấm vào đâu.
\”Hồi nãy cậu nhào tới làm gì? Cậu điên rồi hả?\” Cố Lẫm nhỏ giọng, ánh mắt nhìn hắn phức tạp hẳn.
Cố Lẫm không quan tâm mồ hôi trên trán, lấy khăn lụa trong túi cầm máu cho đối phương, tay chân vụng về làm đau Thương Hành liền ão não không dám động mạnh, đầu ngón tay bấm ra mấy vết hồng nhạt nơi lòng bàn tay đang ẩm ướt.