Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Chỉ có anh và Thương Hành mới là hai linh hồn gần gũi nhất
Trong góc sảnh tiệc, ghế sô pha bằng da màu đen khoanh ra một không gian nhỏ tách biệt với những rộn ràng bên kia.
Bà chủ Cố gả cho cha Cố khi tuổi còn rất nhỏ, bây giờ cũng chỉ mới ngoài bốn mươi, da dẻ được bảo dưỡng vô cùng kỹ lưỡng, dung nhan trực tiếp nói cho người ta biết gương mặt tuyệt đẹp của Cố Lẫm là được di truyền từ ai, nơi khóe mắt đuôi mày giống hệt nhau nét kiêu kỳ, đẹp đẽ mà lạnh lùng.
Bà vận chiếc đầm đuôi cá màu đen sang trọng, khoác áo cộc tay với tua rua màu trắng, ngồi ngay ngắn trên sô pha, thẳng tắp sống lưng, đặt lên mình Thương Hành một ánh mặt rõ mười mươi ý khi dễ của người bề trên ngó xuống.
\”Năm triệu, đủ cho cậu cao chạy xa bay rồi.\” Bà chủ Cố xé một tờ séc trống, thẳng tay đề một chuỗi chữ số, thả lên khay trà trước mặt Thương Hành.
Thấy hắn không lấy, Bà chủ Cố cười châm chọc: \”Sao nào? Còn chê ít hả? Lẽ nào cậu muốn mười triệu? Hy vọng cậu Thương tỉnh táo ý thức rõ thân phận của mình, đừng quá đề cao bản thân.\”
Bà chủ Cố thờ ơ nhìn hắn, cứ như nhiều lời thêm với loại chim sẻ hoang như Thương Hành thì sẽ tổn hại giá trị bản thân vậy.
Thương Hành không nhịn được đảo lưỡi chải nhẹ mặt trong răng, duỗi hai ngón tay đè lại chi phiếu, không nhẹ không nặng đẩy trở về: \”Không, bác Cố, không phải ngại ít, là nhiều quá. Con chỉ cần ba triệu rưỡi là đủ.\”
Bà chủ Cố sững sờ, suýt nữa tưởng mình nghe lầm, nào có ai chê tiền nhiều?
Thương Hành trả giá ngược ngạo, khăng khăng chỉ cần ba triệu rưỡi. Bà chủ Cố hừ lạnh, viết lại một tấm séc bốn triệu, chẳng ngờ Thương Hành đối diện cũng đưa cho bà một tờ giấy.
\”Đây là giấy nợ. Cảm ơn bác Cố hỗ trợ con lúc nguy cấp, bác đúng là người tốt bụng!\” Thương Hành xúc động cầm tay Bà chủ Cố, lắc mạnh hai cái.
Ánh mắt sáng lấp lánh, thành kính đến độ trông như đương bái Bồ tát trong miếu.
Bà chủ Cố thoáng ngơ ngác.
Ý định ban đầu của bà là dùng tiền tài hạ nhục kẻ hồ ly tinh mưu toán bám cành cao này, kết quả lại như đấm vào bông, cứ cảm giác có gì đó sai sai.
Da mặt của tên họ Thương này làm bằng tường thành sao? Dày quá thể!
\”Cậu nói giỡn à? Tôi không cần giấy nợ gì hết.\” Bà chủ Cố tức giận lạnh lùng bồi một câu, đoạn xách túi đứng dậy bỏ đi.
Thương Hành gắp chi phiếu nóng hổi mới ra lò bằng hai đầu ngón tay, nhẹ nhàng phe phẩy, hai mắt cười híp lại thành hai vầng trăng khuyết, đánh uyên ương kiểu này ấy à, thân thể hắn khỏe lắm, tới đánh thêm mấy chập nữa hắn cũng chịu!
Bên rìa sàn nhảy.
Cố Lẫm vốn định đi theo giải vây thay Thương Hành, chẳng ngờ lại bị Dung Trí cản đường.