Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Thương Hành không hiểu sao lại trở thành tâm điểm của ba tầm mắt đó
Bọn đòi nợ thuê cao to lực lưỡng và cha mẹ nuôi của Thương Hành đều bị cảnh sát mời đi điều tra, để lại Thương Bảo Bảo đang không biết phải làm sao. Cậu ta run lập cập ghé thân hình mập mạp vào lan can, vừa sợ vừa tức, cuối cùng vẫn là đứa vô năng chỉ biết phẫn nộ chửi ầm lên.
Hàng xóm chung quanh từ lúc nghe có chuyện đã sôi nổi mở cửa ra hóng. Bốn người nhà họ Thương sinh sống tại chung cư cũ đã nhiều năm, hàng xóm láng giềng quá rõ cái nết của vợ chồng nhà này, thấy họ bị cảnh sát đưa đi, người người không nén nổi bật cười khinh, vỗ tay hoan hô một phen.
Ban đầu cha Thương vừa đi vừa hùng hổ chửi rủa, lên án mạnh mẽ Thương Hành là thằng con bất hiếu, ăn cháo đá bát, bị bà con vạch trần công khai đành phải ngượng ngùng ngậm miệng.
Khi Dung Trí và Thương Hành rời khỏi trung tâm giám định tư pháp trở về nhà, sắc trời đã tối đen.
Cánh tay Thương Hành bị thương chưa được bôi thuốc, thấy rõ máu bầm và vết cào đỏ sậm, Dung Trí mang hộp cứu thương của mình qua, đang muốn bôi thuốc cho hắn, lại bị Thương Hành bí hiểm ngăn lại.
\”Ngày mai em có chương trình mà?\” Dung Trí cau mày hỏi.
Thương Hành lắc lắc một ngón tay, lấy điện thoại ra tìm một loạt hướng dẫn hóa trang vết thương, bắt đầu làm cho vết thương vốn chưa sưng trên tay càng thêm đỏ tấy và mở rộng diện tích.
Dung Trí nhìn động tác của hắn, trầm mặc một lát rồi bật cười: \”Em hay đấy.\”
Thương Hành lười biếng hỏi: \”Anh nói xem việc này sẽ ra sao?\”
Dung Trí lắc đầu: \”Nếu em hỏi chuyện cha mẹ nuôi em bạo hành gia đình thì rất khó. Thương thế của em cùng lắm chỉ là thương tích ngoài da tỷ lệ nhỏ. Ông ta trên danh nghĩa là cha em, cha đánh con trai, tuy rằng không đúng, nhưng quá phổ biến trong xã hội, gần như sẽ không lập án, tối đa là tạm giam hoặc phạt tiền.\”
\”Theo anh thấy, quá lắm là ngày mai sẽ được thả ra. Nếu bọn họ có tiền nộp phạt, thậm chí đêm nay về luôn cũng được.\”
\”Báo cảnh sát nhiều nhất chỉ có thể hù dọa bọn họ. Phần về những kẻ cho vay nặng lãi thì đơn giản hơn.\”
Dung Trí cụp mắt thấy cánh tay Thương Hành bị cấu tới bầm, dường như muốn chạm vào một chút, va phải ánh mắt nghi vấn của đối phương, lại rụt trở về, thuận tay cầm ly nước trên bàn trà: \”Anh đi rót nước cho em.\”
Thương Hành dừng lại tầm mắt đương đặt trên người anh, rồi cuối đầu chăm chú hóa trang tiếp: \”Không sao, vốn dĩ mục tiêu cũng chỉ là cắt đứt quan hệ với cha mẹ nuôi thôi.\”
Dung Trí nhanh chóng mang ly nước ra, bên trong bỏ thêm muỗng mật ong: \”Bản thân em bây giờ cũng coi như phân nửa người của công chúng, bao nhiêu tầm mắt đổ dồn vào, muốn giấu cũng không được, rất mau sẽ rộ chuyện thôi, bọn họ thì đầu trọc đâu sợ bị nắm tóc, tình huống vẫn như cũ bất lợi cho em.\”