Ngày hôm nay Tiêu Chiến thức rất sớm.
Tối hôm qua hạ xuống một trận đêm mưa, giọt mưa rơi trên cửa sổ phát ra âm thanh ầm ĩ. Tiêu Chiến mở cửa sổ ra, cảm nhận mùi bùn đất hòa cùng vị mặn nước biển theo gió ùa vào mặt.
Mặt đất vẫn còn ẩm ướt.
Ở phố đối diện có một đôi vợ chồng đã bày sạp hàng ra bán, người vợ đã lớn bụng vẫn kiên trì dọn dẹp bàn sau khi khách hàng rời đi.
Tiêu Chiến xuống lầu trả phòng, đeo túi du lịch đi đến cửa hàng điểm tâm đối diện ăn một bát mì. Sau đó anh đi dọc theo con đường nhỏ vào trung tâm trấn Vọng Phong đi bến tàu Lợi Tân.
Thời gian còn sớm nên Tiêu Chiến đi không nhanh, nhưng khi đến bến tàu Lợi Tân vẫn sớm hơn thời gian tàu cập bến đến nửa tiếng. Phía trước cách một cánh cửa sắt là nơi quản lý bến tàu của ngục giam Ngư Đảo, ngoài cửa sắt ngoại trừ một con đường nhỏ, còn lại là một mảnh hoang vu.
Tiêu Chiến ngồi trên một tảng đá lớn, cách cửa sắt nhìn về phía biển rộng, bây giờ vẫn chưa thấy thuyền của cảnh sát.
Anh chờ hơn mười phút thì có một chiếc xe taxi dừng ở ven đường. Xuống xe là một đôi vợ chồng già. Hai người giúp đỡ lẫn nhau đi tới cửa sắt nhìn vào bên trong, nhỏ giọng trò chuyện với nhau.
Lại qua mấy phút, có hai chiếc ô tô màu đen dừng ở trước cửa quản lý ngục giam. Xe dừng lại không có ai mở cửa xuống xe. Từ góc độ Tiêu Chiến nhìn sang chỉ thấy cửa kính xe phản quang, không nhìn rõ người ở bên trong, nhưng anh biết hai chiếc xe này tới đón Vương Nhất Bác .
Vợ chồng già đứng ở trước cửa sắt đột nhiên kích động.
Tiêu Chiến đứng lên nhìn thấy trên biển rộng xuất hiện một chiếc thuyền cảnh sát.
Lúc này, cửa sau chiếc ô tô đen mở ra, ba người đàn ông mặc tây trang đen từ trên xe bước xuống. Một người trong đó có thân hình gầy gò, giống Vương Nhất Bác đến mấy phần, bọn họ cũng đi tới cửa sắt.
Thời gian thuyền cảnh sát cập bến khá chậm, ngày hôm qua thuyền Tiêu Chiến cập bến không chậm như vậy. Anh bỏ hai tay vào túi áo , bước chậm rãi về phía cửa sắt. Ba người đàn ông mặc tây trang đen cùng quay đầu nhìn anh, trong đó người trẻ tuổi gầy gò còn nhìn anh một lúc mới đầu quay trở lại.
Tiêu Chiến đột nhiên hồi tưởng lại, lần đầu tiên Du Chính Khôn đến thành phố Sùng Phong nhìn thấy anh cũng không hài lòng lắm. Lúc đó Du Chính Khôn nói ngoại hình của anh quá bắt mắt, không quản đi tới chỗ nào cũng dễ dàng khiến người khác để ý. Nằm vùng là tiềm tàng đi vào vùng của phe địch, tất nhiên là càng không đáng chú ý càng tốt.
Lúc đó Tiêu Chiến nói với Du Chính Khôn: “Trưởng quan muốn tìm một người lẫn vào Hồng Phường không đáng chú ý, hay là một người chân chính có thể tiếp xúc với cấp cao trong Hồng Phường.”
Du Chính Khôn do dự nhưng vẫn bị Tiêu Chiến thuyết phục, cho nên bây giờ Tiêu Chiến mới có thể đứng ở chỗ này chờ Vương Nhất Bác ra tù.
Thuyền cảnh sát rốt cục cũng cập bến. Vì vị trí phòng quản lý ngục giam ngăn trở nên từ bên ngoài không nhìn thấy quá trình bọn họ rời thuyền. Đợi hơn mười phút, Tiêu Chiến mới nhìn thấy có ba người mặc thường phục và cảnh sát bảo vệ đi ra.