[Hoàn]- Chuyển Ver – Zsww -Bí Mật – CHƯƠNG 12 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn]- Chuyển Ver – Zsww -Bí Mật - CHƯƠNG 12

Không còn Đại Hào, ngục giam Ngư Đảo lập tức trở nên gió êm sóng lặng, mấy tên thủ hạ của hắn cũng hoàn toàn thu liễm, nhìn thấy Vương Nhất Bác đều đi vòng.

Vương Nhất Bác cũng không làm khó dễ Tiêu Chiến, từ sáng tới tối ngoan ngoãn trốn ở trong lồng ngực Tiêu Chiến ngủ, cách một vài ngày thì để Tiêu Chiến giúp cậu phát tiết dục vọng. Lúc đầu cậu yêu cầu Tiêu Chiến dùng miệng, sau này không nhắc lại nữa.

Có lúc Tiêu Chiến cảm thấy tâm tư Vương Nhất Bác không ở trong ngục giam Ngư Đảo. Sau khi vào thu Vương Nhất Bác sẽ ra tù.

Hiện tại toàn bộ khu giam giữ, hết thảy phạm nhân đều ngầm thừa nhận giữa Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác là loại quan hệ đó. Ngay cả cảnh sát trại giam đôi lúc miệng không sạch sẽ cũng trào phúng Tiêu Chiến hai câu, Tiêu Chiến không để trong lòng.

Anh và đám thủ hạ bên cạnh Vương Nhất Bác dần dần thân thiết, anh biết bọn họ không hoàn toàn là người Hồng Phường, không ít người sau khi Vương Nhất Bác vào trại giam mới dùng tiền thu mua chuộc.

Tiêu Chiến thường xuyên cùng Cao Viễn, La Vạn Xuân ngồi xổm nói chuyện phiếm. Vài lần còn mượn quan hệ của Vương Nhất Bác với cảnh sát trại giam mà mua mấy điếu thuốc hút.

Anh phát hiện Cao Viễn và La Vạn Xuân là sau khi Vương Nhất Bác vào trại giam mới đi theo cậu, cũng không rõ chuyện trước đây bên ngoài của cậu. Hơn nữa thời gian thụ án của Vương Nhất Bác sắp hết, nhưng Cao Viễn và La Vạn Xuân còn phải ở đây một hai năm, sau khi ra ngoài cũng chưa chắc sẽ tiếp tục làm việc cho Vương Nhất Bác .

Vóc người của Cao Viễn và La Vạn Xuân đều to lớn hơn Tiêu Chiến , ngồi chồm hỗm thoạt nhìn cũng không thấp.

Cao Viễn ngậm thuốc lá, vỗ vai Tiêu Chiến , nói: “Thời gian ra tù của cậu và Vương thiếu gần nhau, đi ra ngoài có thể tiếp tục làm việc cho cậu ta.”

Tiêu Chiến vốn không hút thuốc lá, anh cũng không biết là vì muốn giảm bớt áp lực, hay vì muốn kéo gần khoảng cách với bọn Cao Viễn, mà bây giờ  cũng thường hút thuốc. Hơn nữa anh còn học dáng dấp của bọn Cao Viễn, một điếu thuốc hút đến cuối cùng, còn lại đầu lọc cũng không nỡ ném, anh nói: “Đi ra ngoài Vương thiếu cũng nhìn không lọt tôi.”

Cao Viễn không nói gì.

La Vạn Xuân đột nhiên nói: “Cậu chơi cái mông của cậu ta đi, làm cậu ta thư thái, cậu ta sẽ luyến tiếc cậu.”

Chuyện giữa Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác thì Cao Viễn và La Vạn Xuân hiểu rõ hơn những người khác. Lúc thường hai người họ không nhiều lời, chỉ tình cờ trò chuyện. Tiêu Chiến phát hiện hai người họ trong xương vẫn nhìn không lọt Vương Nhất Bác.

Chuyện này cũng kỳ quái, rõ ràng Tiêu Chiến mới là người tự đem mình đưa đến giường của Vương Nhất Bác , trái lại bọn họ xem thường Vương Nhất Bác hơn. Không biết là căm ghét loại thiếu gia có tiền như Vương Nhất Bác , hay chỉ là cách nhìn đơn thuần phiến diện của đàn ông, nhìn không lọt kẻ ở trên giường bị người khác chơi.

Kỳ thực Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác cũng không đao thật súng thật làm việc.

“Hừ” Tiêu Chiến cười một tiếng: “Các anh cảm thấy Vương thiếu nguyện ý để người khác làm?”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.