Tiêu Chiến ngủ một giấc tỉnh lại mới phát hiện bên má mình bị sưng, Vương Nhất Bác ra tay thực sự không nhẹ.
Trạng thái của Vương Nhất Bác càng bết bát hơn. Tiêu Chiến hoài nghi cả đêm cậu không ngủ, cả người thoạt nhìn ảm đạm, thần thái hoảng hốt.
Từ sáng sớm rời giường, Vương Nhất Bác không nói một câu với Tiêu Chiến, coi như Tiêu Chiến không tồn tại. Lúc này bọn người Cao Viễn vẫn còn bị cấm túc, Vương Nhất Bác đột nhiên trở thành một thân một mình.
Tiêu Chiến nghĩ thầm, cũng may nhóm người Đại Hào cũng bị cấm túc, những người còn lại trong khu giam giữ này cũng không ai tự dưng đi trêu chọc Vương Nhất Bác .
Sáng sớm ở nhà ăn xếp hàng nhận cơm sáng, Tiêu Chiến đứng ở phía sau Vương Nhất Bác . Vương Nhất Bác loạng choà loạng choạng cầm bát cháo đặt vào mâm thức ăn, xoay người lại đụng phải Tiêu Chiến . Mâm thức ăn trong tay nghiên qua, bát cháo và dưa muối đổ hết lên trên người cậu.
Mâm thức ăn kim loại và bát rơi xuống đất phát ra tiếng vang, cảnh sát trại giam hò hét chạy đến, yêu cầu Vương Nhất Bác lập tức dọn dẹp sạch sẽ những thứ vung vãi trên đất.
Vương Nhất Bác bị giội một thân, cháo trên áo tù không ngừng chảy xuống, cậu lạnh lùng liếc nhìn Tiêu Chiến , ngồi chồm hỗm xuống nhặt mâm thức ăn.
Tiêu Chiến muốn ngồi xuống giúp cậu, lại nghe cảnh sát trại giam gọi người phía sau nhanh đi lấy cơm không muốn làm lỡ, vì vậy chỉ có thể đi qua Vương Nhất Bác đến cửa sổ lấy cơm.
Ăn xong điểm tâm thì đến giờ lao động tập thể. Vương Nhất Bác không có thời gian trở về thay quần áo, chỉ có thể dùng khăn giấy đơn giản lau chùi, áo tù để lại vết dơ khá lớn.
Lúc đến nhà xưởng lao động, Vương Nhất Bác vẫn nghe mùi dưa muối trên áo mình hòa lẫn mùi mồ hôi của cả bọn đàn ông trong nhà xưởng, làm cho cậu muốn buồn nôn, thêm vào thiếu ngủ, cả người luôn hoa mắt chóng mặt.
Đã vậy khi cậu làm việc chậm lại, cảnh sát trại giam lại đi tới bên cạnh cậu đưa ra cảnh cáo.
Tiêu Chiến phát hiện ngày hôm nay cảnh sát trại giam đối với Vương Nhất Bác đặc biệt nghiêm ngặt, chắc là trừng phạt chuyện cậu ẩu đả với Đại Hào.
Đến buổi trưa lúc ăn cơm, Vương Nhất Bác bưng mâm thức ăn để trên bàn ăn rồi ngồi xuống, đũa không cầm mà đem mâm thức ăn đẩy qua một bên, nằm nhoài trên bàn ăn.
Tiêu Chiến cầm mâm thức ăn, nhìn cậu, vẫn đi tới ngồi đối diện cậu.
Vương Nhất Bác không nhúc nhích.
Tiêu Chiến hỏi: “Không thoải mái?”
Vương Nhất Bác không để ý đến anh.
Tiêu Chiến nói: “Tôi giúp cậu gọi cảnh sát trại giam, đưa cậu đi bệnh viện xem bệnh.”
Lúc này Vương Nhất Bác mới chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Chiến , kéo mâm thức ăn đến trước mặt, cúi đầu bắt đầu ăn cơm.
Đột nhiên Tiêu Chiến hối hận tối hôm qua tức giận tranh chấp với Vương Nhất Bác . Anh không phải đau lòng Vương Nhất Bác, mà anh phải tiếp tục nhiệm vụ, không thể không dỗ dành Vương Nhất Bác.