[Harukyu|Cv] Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn – Chương 9: Hy vọng lần này kỹ thuật của cậu tốt một chút – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Harukyu|Cv] Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn - Chương 9: Hy vọng lần này kỹ thuật của cậu tốt một chút

Cửa được mở ra rồi đóng sầm lại, ngăn cách mọi tiếng ồn bên trong. Kim Junkyu đi thẳng một mạch ra khỏi tiểu khu, đến một công viên nhỏ gần đó, cậu mới dừng lại.
Gió thu tháng Mười đã hơi se lạnh, Kim Junkyu đi vội quá nên bấy giờ trên người chỉ có chiếc áo thun cộc tay mặc trong nhà. Gió thu thổi qua, Kim Junkyu đã bình tĩnh trở lại bấy giờ run rẩy như những chiếc lá đang rơi.
Kim Junkyu ngồi lên chiếc ghế dài trong công viên, nghiêng người ra trước, một tay chống lên đùi đỡ trán mình, tay kia sờ lồng ngực, nơi có trái tim đang đau âm ỉ.
Không kịp mang thuốc theo, vậy tốt nhất là dùng việc khác dời sự chú ý, không để cơn giận tiếp tục tích lũy nữa. Kim Junkyu hít thật sâu, lục lọi trong túi, lấy điện thoại ra.
Trong điện thoại có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ người nhà, nhưng do đã chỉnh chế độ im lặng nên không nghe thấy. Có lẽ vì chẳng ai bắt máy, họ lại chuyển sang nhắn WeChat cho Kim Junkyu .
Tin nhắn trên cùng là do bố Kim gửi tới:
[Lập tức về nhà xin lỗi cho bố!]
Kim Junkyu nhíu mày xóa tin nhắn đi, sau khi thoát WeChat, cậu mở trang web học tiếng Anh giúp lòng người thanh thản lại.
Là một học sinh giỏi, Kim Junkyu nhanh chóng tập trung mọi sự chú ý, đắm chìm trong việc học. Giai đoạn đọc hiểu tiếng Anh thú vị không thành vấn đề, đến tận khi Kim Junkyu lướt đến đề tập làm văn sau đó.
[Bạn có một người bạn, cậu ấy rất nóng tính, chuyện gì cũng muốn đứng đầu. Nhưng bạn đã vượt qua cậu ấy trong cuộc thi lần này, cậu ấy muốn đánh bạn một trận, hãy sử dụng trí khôn của bạn để cậu ấy nhận bạn làm bố. Viết một đoạn văn ngắn về nội dung bên trên, không được ít hơn 100 chữ.]
Kim Junkyu : \”…\” Cái đề quỷ quái gì đây.

Kim Junkyu kéo lại lên đầu, nhận ra mình đang xem trang mạng học tập tấu hài mà trước đây đã lưu. Thoát ra trong bất đắc dĩ, nghĩ bụng đề bài này thật vô lý, dù là Haruto tốt bụng chăng nữa, cậu mà bảo Haruto gọi mình làm bố, chắc Haruto cũng sẽ cầm dao đuổi giết cậu mất.
Kim Junkyu gần như chẳng thấy việc mình đánh giá Haruto \’tốt bụng\’ có gì khác thường, cậu đang định mở tài liệu học khác, chợt nhận ra có ai đó đứng cạnh mình. Kim Junkyu rời khỏi thế giới học tập, quay đầu sang.
Một đôi chân dài đập vào mắt, nhìn men theo đôi chân lên trên là hàng mày đang nhíu, khuôn mặt hằn học, trong mắt chứa ý đe dọa của Haruto. Kim Junkyu sửng sốt, nhìn theo tầm mắt hắn, thấy có vài tên lưu manh mặc quần jean rách, mặt dán băng cá nhân.
Đám lưu manh kia thấy cậu nhìn sang thì huýt gió, nói năng suồng sã: \”Em trai, mặc ít vậy có lạnh không, anh cởi áo khoác cho em mặc nhé!\” Kim Junkyu chưa kịp trả lời, một bàn tay khô nóng đã đặt lên phần gáy hơi lạnh bị lộ ra ngoài của cậu.
Là Haruto.
Kim Junkyu run nhẹ, cố nhịn cảm giác muốn vùng ra, cậu tỏ vẻ thân quen với Haruto để khiến những kẻ đối diện chùn bước. Dù sao cậu cũng không phải Omega, phần gáy không có tuyến thể nhạy cảm cấm Alpha chạm vào, tuyến thể của Beta bọn họ khá trì trệ, chạm vào gáy chẳng khác gì chạm vào tay cả.
Pheromone của Alpha thoang thoảng trong không khí, bắt đầu cuộc giao tranh mãnh liệt trong thầm lặng. Mấy tên lưu manh nọ vẫn kiêng dè Haruto, thế là vừa chạy vừa quay đầu, bỏ đi mất.
Kim Junkyu thở phào nhẹ nhõm, nói với Haruto: \”Cảm ơn nhé.\” Haruto rút bàn tay đang đặt trên gáy Kim Junkyu về, ánh mắt còn hung hãn chuyển sang người Kim Junkyu , gằn giọng: \”Xem gì mà mê mẩn vậy, mấy người kia đứng trước mặt cậu cũng không biết?\”
Kim Junkyu dịu giọng: \”Bài học.\”
Haruto: \”…\”
Có vẻ như Haruto muốn nói gì nữa nhưng lại gắng nhịn, cuối cùng chỉ cười nhạt: \”Giỏi nhỉ, mặc áo tay ngắn ra đây hóng gió học bài, chấp hành đúng tinh thần giữ cái đầu lạnh để tập trung đọc sách. Người đi trước giữ tâm yên tĩnh học trong môi trường ồn ào, giờ cậu còn giỏi hơn họ nữa, đỉnh đấy.\”
Kim Junkyu nghe được sự quan tâm gián tiếp qua ngữ điệu của Haruto, cậu nhếch môi, nhưng vẫn chẳng tài nào cười nổi: \”Không lạnh lắm, ban nãy lo nghĩ chuyện khác nên không để ý mấy người kia, bình thường không như vậy.\” Haruto vẫn điềm tĩnh: \”Cậu giải thích với tôi làm gì, ai thèm quan tâm cậu thế nào? Còn bảo không lạnh lắm, ban nãy tôi chạm vào cổ cậu thấy lạnh như đá, cậu mà không về nữa, muốn chết cóng ngoài đường à.\”
Kim Junkyu giả vờ không nghe, tất nhiên cậu không thể về, đang định thử đổi đề tài thì Haruto chợt nhíu mày: \”Áo của cậu có pheromone của ai, hôi quá.\”
Hôi? Kim Junkyu sửng sốt, nhận ra cái Haruto đang nói là mùi pheromone vương trên đồ mình hồi ở trong nhà.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.