[Harukyu|Cv] Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn – Chương 8: Vì họ không có mẹ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Harukyu|Cv] Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn - Chương 8: Vì họ không có mẹ

Lúc Park Jeongwoo chơi net về, Kim Junkyu đang ngồi bên bàn học, còn Haruto nằm trên giường vắt chéo chân chơi game, ai làm việc nấy chẳng tương tác gì với nhau cả.
Park Jeongwoo nhìn trái rồi nhìn phải, không thấy có mâu thuẫn xung đột, thế là hí hửng đi tắm.
Hôm nay cũng là ngày yên bình và đong đầy tình bạn! Lớp Mười một, mỗi đợt kiểm tra tới là có khi một ngày làm mấy bài, hôm nay bài kiểm tra Lý và Hóa đã được chấm điểm phát ra. Bài Hóa, Kim Junkyu đứng nhất lớp, cao hơn Haruto đứng nhì hai điểm.

Còn bài Lý thì Haruto đứng nhất lớp, cao hơn Kim Junkyu đứng nhì một điểm. Mỗi lần tới lúc này, những bạn ngồi quanh Kim Junkyu và Haruto đều im lặng đáng sợ.
Lớp phó học tập phát bài kiểm tra đẩy kính, định hòa hoãn mâu thuẫn của hai học sinh giỏi: \”Các cậu đừng đánh nhau, chúng ta phải, phải giúp đỡ lẫn nhau, cùng tạo ra môi trường tương lai…\” Haruto lườm lớp phó học tập với ánh mắt lạnh lùng, lớp phó lập tức im thin thít, đứng đờ người như một chú cánh cụt.
Kim Junkyu : \”…\”
Kim Junkyu quay đầu nhìn Haruto , bấy giờ trên bàn Haruto là hai bài kiểm tra mới phát. Ban đầu bài Hóa được đặt phía trên, nhưng bị Kim Junkyu nhìn, Haruto tức tốc lấy bài kiểm tra Lý điểm cao hơn đè lên.
\”Làm gì?\” Haruto hỏi giọng hung hãn. Tuy hai người họ có hợp tác bí mật, nhưng nó không dính dáng tình cảm gì cả nên đã dứt khoát thỏa thuận, trước đây thế nào, sau này vấn sẽ thế ấy, cứ như bạn bè bình thường là được.
\”Cậu giỏi Lý thật.\” Kim Junkyu nhẹ giọng: \”Dạy tôi được không, câu tôi làm sai tính sao mới đúng?\”
Haruto khoanh tay trông ra dáng phết, hắn hừ nhạt, cũng chẳng biết vẻ mặt này là đang vui hay không vui, môi mím lại thành đường ngang, gật đầu. Park Jeongwoo ngồi cạnh nghe thấy lời Kim Junkyu nói, vội ngẩng đầu hóng hớt.

Không ngờ lại hỏi thăm trực tiếp đối thủ đó, đây là cách học tập của Kim Junkyu à? Dù sao thì với sự hiểu biết của cậu ta về Haruto , chắc chắn Haruto không chịu hạ mình hỏi Kim Junkyu như vậy đâu. Park Jeongwoo đang cảm thán, chợt thấy Kim Junkyu xoay người đặt bài kiểm tra lên bàn Haruto , sau đó đặt tay mình lên luôn.
Park Jeongwoo : \”!!!\”
Thường thì việc thảo luận bài vở ngay trên bàn của những Alpha có thân thiết sẽ chẳng sao cả, nhưng Haruto là người có ý thức lãnh địa cực mạnh, Kim Junkyu xâm chiếm lãnh địa Haruto như vậy, e sẽ bị Haruto đuổi đi mất!
Vẻ mặt chấn động của Park Jeongwoo quá rõ ràng, khiến Kim Junkyu nhìn sang. Trước đây Kim Junkyu không chơi thân với Alpha, cậu gần như chỉ kết bạn với Beta và Omega, vả lại là một Beta không có pheromone, cậu không nhạy lắm về chuyện ý thức lãnh địa của Alpha.
\”Sao vậy?\” Kim Junkyu khó hiểu.
\”Không có gì, cậu ta bị điên.\” Haruto nhíu mày nhìn cánh tay và bài kiểm tra của Kim Junkyu một giây, cuối cùng vẫn cầm bút chấm lên giấy nháp: \”Cậu nghe không, không nghe thì quay về, tôi phải ngủ.\”
\”À.\” Kim Junkyu chú ý đến ánh mắt của Haruto , vừa định cầm bài kiểm tra quay lại thì nghe Haruto nói thế, tức thì bị thu hút sự chú ý: \”Cậu nói đi.\”
Hai học sinh giỏi bắt đầu cuộc trao đổi thân thiện, Park Jeongwoo ngạc nhiên nhìn cảnh tượng này, sau đó thử rướn chân đặt lên thanh gác chân dưới bàn Haruto .
Ngay sau đó, Park Jeongwoo bị Haruto giẫm mạnh một cái. Park Jeongwoo hít sâu vì đau, rụt chân về ngay tắp lự.
Mẹ, sơ ý quá, biết ngay Haruto không thể nào đột nhiên bao dung thế được!
Nếu vậy thì tại sao?
Mắt của Park Jeongwoo lén lút lia qua lia lại giữa Kim Junkyu và bài kiểm tra, cuối cùng dừng lại ở bài kiểm tra. Với tính cách không biết thương xót cái đẹp của Haruto , chẳng thể nào có chuyện Haruto và Kim Junkyu đã nảy sinh bí mật mờ ám đen tối gì được cả, chắc nguyên nhân là vì học sinh giỏi quý trọng học sinh giỏi, anh hùng cả nể anh hùng thôi!
Tiết cuối buổi chiều là của thầy chủ nhiệm, thầy chủ nhiệm dành ra mười phút cuối để dặn dò những việc cần chú ý trong kỳ nghỉ.
\”Quốc khánh được nghỉ bảy ngày, chắc các em cũng biết thầy muốn nói gì rồi, không được ra sông ra hồ bơi một mình! Khỏi khoe khoang kỹ thuật của các em, mấy đứa như vậy mới dễ bị đuối nước…\”
Thầy chủ nhiệm đứng trên bục thao thao bất tuyệt, Kim Junkyu sửng sốt. Sắp nghỉ Quốc khánh rồi sao? Thảo nào nhiều bài tập vậy. Không gì làm vơi đi được sự hồ hởi của các bạn trong lớp, Kim Junkyu cầm bút, cảm thấy tâm trạng dần nặng nề.
Cậu không muốn về nhà chút nào.
\”Ký túc xá không cho học sinh ở lại trong kỳ nghỉ, bạn nào ở ký túc xá thì hãy về nhà mình, đừng lén ở lại trường hẹn hò chơi game.\” Tiếng chuông tan học vang lên, đúng lúc thầy chủ nhiệm cũng thốt ra hai chữ cuối.
\”Tan học!\”
Mọi người ném cặp hoan hô, nhiều bạn đã âm thầm dọn dẹp sách vở từ trước, ngay khi chuông tan tiết vang, họ đã sải chân chạy như bay, bóng lưng mất hút chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Kim Junkyu dọn sách vở xong, nhận được tin nhắn từ tài xế trong nhà.
[Ông chủ Kim bảo chú đón cháu và cậu chủ Kim Hajoon về nhà, chú đang chờ cháu ngoài cổng trường.]
… Thời gian về nhà lại sớm hơn nữa. Kim Junkyu thở dài trong bụng, trả lời tài xế rồi bước khỏi lớp, ra tới cổng trường.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.