[Bối cảnh: Nối tiếp chương 19, sau khi Caelus xách cổ đứa nhỏ về, bắt được một nhóm người của phe Kháng Chiến. Nhận thấy quân lực chênh lệch quá lớn, thủ lĩnh của tổ chức là Auren đã chủ động liên hệ để đàm phán và xin con tin.
Và ngoài dự liệu, lần đầu tiên sau rất nhiều năm lui về hậu đài, Tướng quân Caelus trực tiếp ra mặt.]
[Cuộc gặp dưới vầng tinh thứ ba của Hệ Mặt trời đã bị bỏ lại – Sol-III]
Ánh sáng từ vầng tinh thứ ba rọi vào qua cửa sổ lớn, qua khe trần nứt, ánh tím bầm như máu khô trên vải lụa, loang vào bụi đỏ đang xoáy lên từng đợt theo gió. Mùi gỉ sắt và di tích nồng nặc trong không khí, như thể Sol-III vẫn đang rỉ máu từ những giấc mơ đã mất.
Bên ngoài là tiếng rung của mặt đất, không phải địa chấn, mà là giấc ngủ của một hành tinh cũ đang trở mình. Bên trong, gã đàn ông ngồi đối diện Auren. Không khoác giáp, không mang vũ khí, chỉ có một hơi thở dài như gió thổi qua rừng tro Sol-III.
Hai ánh mắt đối diện nhau, một bên là thánh tích chiến tranh đã ngủ yên trầm tĩnh, một bên là lưỡi đao mới rèn còn nóng lửa nung.
Chiếc hộp sắt giữa bàn. Một vết móp nơi góc hộp như dấu răng của thời gian. Gã đặt bàn tay lên nó, chậm rãi. Rồi nhìn Auren.
\”Tôi biết vì sao cậu muốn công khai đứa nhỏ,\” gã nói, giọng trầm như đá núi \”Em ấy là bằng chứng duy nhất.\”
\”Phải\” Auren đáp. Anh nhìn thẳng vào gã, ánh mắt không hề kiêng dè, sáng và kiên định.
\”Không ai ngoài Ciel có thể xác nhận sự thật ấy bằng chính sinh thể của mình. Chúng tôi đã đứng trong bóng tối quá lâu. Phe Kháng Chiến cần một ngọn đèn.\”
Gã đàn ông nhếch miệng cười, khẽ lắc đầu:
\”Tôi đã chứng kiến máu chảy trên những tượng đài, dân chúng ăn tươi những cuốn hiến chương ở mọi hành tinh mà Hệ Thống từng chinh phạt: Krax-II, Gaia Mortem, Arstatee VII,…
Những người như cậu thắp lên niềm tin, nhưng quá đột ngột khi dân chúng không kịp chuẩn bị \”tư tưởng\”. Đã có rất nhiều phe Kháng Chiến thiêu rụi cả bầu khí quyển của hành tinh chỉ vì sự hấp tấp đó\”.
Auren nhíu mày khi nghe đến tên của những hành tinh cũ. Những cuộc cách mạng ở đó đã cách đây quá lâu, và kẻ đứng trước mặt anh rốt cuộc đã sống bao nhiêu năm, nhìn thấy bao nhiêu điều, để mà ánh mắt lại tĩnh mặc đến thế? Đôi mắt đen thẳm, không đắc ý, càng không tàn bạo như những câu chuyện chinh chiến xoay quanh gã, chỉ có phẳng lặng như lưỡi dao đương kề cổ thời gian.
\”Chúng tôi đã dành ra hàng thập kỷ tìm kiếm. Tôi đã lang thang khắp các hành tinh trong thiên hà, kể cả Krax-II, Gaia Mortem, Arstatee VII, tôi đã thấy phế tích của những cuộc cách mạng thất bại đó. Tôi đã tìm kiếm trong vô vọng. Đến cùng, ở đây, trên Sol-III, quê hương đầu tiên của nhân loại, tôi đã tìm thấy\”.
Auren lấy từ trong túi áo ngực ra một cuốn sách nhỏ như quyển sổ tay. Anh đặt lên bàn, đẩy về phía gã đàn ông, bên cạnh chiếc hộp sắt móp chưa được mở ra. Quyển sách bìa màu đỏ phai, rất cũ, dường như đã được truyền tay từ người này sang người khác, từ năm này qua tháng nọ.