Mặt trời lặn nhanh, màn đêm cũng buông xuống gấp gáp, đi thẳng theo con đường phía Tây nhà nghỉ, đi hơn chục cây số sẽ gặp một con sông.
Rộng lớn và yên tĩnh, dòng sông chảy xuyên qua đêm đông, khoác lên mình ánh đèn lung linh từ bờ bên kia, như vô số hồn ma đang say giấc ngàn thu.
Gió thổi từ thượng nguồn, cuốn xoáy như muốn nuốt chửng mỗi sinh mạng đi qua cây cầu.
Để lại một nỗi sợ hãi lạnh lẽo kéo dài, khuấy động những suy tư vô định.
Vào một đêm lạnh giá như thế này, đứng trên cầu nhìn xuống, người ta sẽ cảm thấy có thứ gì đó muốn hút mình vào.
Cũng không khỏi tự hỏi, dòng sông này bắt nguồn từ đâu, rồi sẽ chảy về đâu.
\”Gâu gâu ——\”
Tiếng chó sủa đánh thức người trên cầu.
Trần Vụ ngơ ngác nhìn xuống con chó hoang, khàn giọng nói: \”Sao mày vẫn còn theo tao?\”
Anh nhìn về hướng mình đến, \”Một quãng đường dài như vậy, mày cứ theo tao mãi…\”
\”Nhưng mà không còn nữa.\”
Trần Vụ lộn ngược túi áo quần ra, \”Tao không còn gì để ăn nữa.\”
Con chó hoang vẫy đuôi với Trần Vụ, co chân nằm xuống bên cạnh đôi giày bông của anh, đầu cọ vào ống quần anh.
Như thể đang nói rằng, không sao, anh không còn gì để ăn nữa, tôi vẫn đi theo anh.
Tuy nhiên, vài phút sau, một chiếc xe điện đi qua, trên yên sau có một đứa trẻ cầm xúc xích nướng.
Con chó hoang phấn khích đuổi theo.
Chỉ còn lại một mình Trần Vụ.
Xuân Quế không phải là điểm du lịch, lúc này cũng không phải là dịp lễ, đến đêm khuya, nhà nghỉ nhỏ cơ bản không còn khách.
Bà chủ thường giết thời gian bằng cách xem phim, tối nay bà không có tâm trạng đó, cứ nhìn ra cửa liên tục.
Sao chàng trai trẻ vẫn chưa về, chẳng lẽ gặp phải trộm cắp rồi?
Bà chủ đang sắp xếp sổ đăng ký trên quầy, mất tiền còn hơn mất mạng, chỉ sợ bị người ta đánh thôi.
Nơi này loạn lắm.
Bà chủ đợi đến hơn một giờ sáng, người đó mới quay lại.
Bà đang đếm tiền lẻ trong ngăn kéo, nghe thấy động tĩnh bèn vội vàng đứng dậy đi ra khỏi quầy lễ tân, \”Cậu Trần, cậu đi cũng lâu quá nhỉ, đã khuya lắm rồi, cậu…\”
Trần Vụ: \”Có phải đã làm phiền bác nghỉ ngơi không?\”
Bà chủ nhìn đôi mắt anh còn đỏ hơn lúc ra ngoài, nhất thời quên cả trả lời, lại nghe anh hỏi, \”Mấy giờ bác đóng cửa?\”
Bà đáp, \”Mười một giờ đã đóng cửa rồi.\”
\”Xin lỗi nhé.\”
Bà chủ sững sờ một lúc mới lấy lại tinh thần, khách trọ đã lên tầng, bà lẩm bẩm, \”Sao lại xin lỗi chứ…\”
Chàng trai đó thật là…
Cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…
Chiều hôm sau, khách trọ phòng 304 lại ra ngoài, trở về trước mười một giờ.