Hậu quả của trò hề là một vũng máu trên mặt đất, cô ba Yến bất tỉnh, cùng với phương thuốc đã lấy được.
Yến Vi Sí không hỏi tại sao Trần Vụ lại đưa.
Trần Vụ muốn làm gì thì làm, phương thuốc là của anh, anh tự quyết định.
Trên đường về, sắc mặt Trần Vụ rất tệ, tệ hơn bao giờ hết, Yến Vi Sí hoàn toàn không dám phàn nàn hay bày tỏ bất mãn.
Rõ ràng Quý Minh Xuyên đã nhắm vào điểm yếu của Trần Vụ.
Chỉ mới bốn, năm ngày kể từ khi buổi nhận tổ quy tông kết thúc một cách lộn xộn, điều chỉnh nhanh chóng như vậy, hiển nhiên đã chuẩn bị sẵn phương án thứ hai.
Tuy nhiên…
Cứ để Quý Minh Xuyên được toại nguyện như vậy sao?
Mẹ kiếp lại là khổ nhục kế, bình mới rượu cũ, nhằm đạt được mục đích mà không từ bất kỳ thủ đoạn đáng khinh nào.
Yến Vi Sí ngồi trong hầm rượu hút thuốc uống rượu, hai ngón tay nắm chặt bật lửa, đặt lên bàn tròn rồi xoay xoay.
Không ảnh hưởng đến đại cục.
Ngoại trừ việc khiến hắn cực kỳ khó chịu, chết tiệt.
Yến Vi Sí ném mạnh chiếc bật lửa đi.
Hình như bên ngoài có tiếng động, hắn tưởng Trần Vụ đến nên hơi nhếch nhác chạy ra nhặt chiếc bật lửa lên.
Hú hồn một hồi.
.
Mấy ngày trước Khương Hi mất con, không biết bao lâu nữa mới vượt qua được. Cô nàng không khóc nổi nữa, nằm trên giường từ sáng đến tối.
Tầng dưới vang lên tiếng động cơ xe, Khương Hi không phản ứng.
Ngoài cửa phòng có tiếng bước chân, cô nàng vẫn như trước, không có thay đổi gì.
Cửa mở từ bên ngoài, Quý Minh Xuyên vốn dĩ phải ở nhà tổ họ Yến bước vào, y bình tĩnh đi đến bên giường, chạm lên mặt Khương Hi.
Tay rất nóng.
Đôi mắt Khương Hi chớp chớp.
\”Tiểu Hi, anh biết em vẫn luôn để ý nguyên nhân anh không sử dụng cây thuốc mà em tặng cho anh.\” Giọng Quý Minh Xuyên khản đặc vì sốt cao: \”Vì anh không có phương thuốc.\”
Khuôn mặt tái nhợt của Khương Hi lộ vẻ xúc động, y nói cho cô nàng biết trong lúc cô đã không ôm hy vọng gì.
Cô gỡ tay y ra khỏi mặt mình: \”Phương thuốc kia…\”
\”Trong tay anh trai anh, chỉ có anh ấy có.\” Dường như Quý Minh Xuyên không nhận ra sự kháng cự của Khương Hi, cúi xuống chống trán lên trán cô, hơi thở nóng rực: \”Anh ấy không cho anh, phớt lờ anh, anh không có cách nào khác, chỉ có thể chờ cơ hội.\”
\”Tối qua anh phát bệnh dọa sợ mẹ anh, bà ấy không hỏi ý kiến của anh đã chạy tới cầu xin anh trai anh, dập đầu chảy máu, đã cầu được.\” Quý Minh Xuyên hơi nghẹn ngào: \”Anh thật bất hiếu.\”
Đến bây giờ Khương Hi vẫn chưa tận mắt nhìn thấy cô ba nhà họ Yến, cũng chính là mẹ chồng của mình, chỉ thấy qua báo chí, một người bệnh tật đáng thương.