Một buổi nhận tổ quy tông a dua nịnh hót, thu hút sự chú ý của mọi người và đầy điểm bùng nổ, đã biến thành cảnh yêu đương của phế Thái Tử.
Mang lại sự tươi mát trong lành trong một sân chơi của quyền lực và lợi ích, nơi mà sự cân nhắc thiệt hơn cùng lừa gạt lẫn nhau đan xen.
Cắt đứt tiết tấu một cách dứt khoát thích thì làm.
Khu vực đồ uống nằm phía sau đại sảnh tiếp khách, mấy cây cột không tạo được tác dụng che khuất, về cơ bản tầm nhìn từ hai phía không bị cản trở.
Nhưng thanh niên mặc âu phục đen không quan tâm đến ánh mắt của người khác, chỉ chuyên chú vào từng tiếng nói cử động của người bên cạnh.
Ngón áp út của người bên cạnh cũng đeo một chiếc nhẫn đơn giản giống hắn, áo sơ mi xanh dương và quần trắng, gương mặt dịu dàng, trên người không có sự sắc sảo bén nhọn hay thậm chí không có thăng trầm, khí chất sạch sẽ, tự thành phong cách riêng.
Sư đệ của Tịnh Dương đại sư, đệ tử cuối cùng của cụ Dư, mấy năm qua không biết cụ Dư đã thay anh từ chối bao nhiêu lời mời.
Tối nay là lần đầu tiên anh tham dự kiểu sự kiện này kể từ khi bái sư.
Vừa lúc tạo cơ hội cho các gia tộc cảm thấy hứng thú với anh đánh giá giá trị của anh.
Không kéo được đến nhà mình, sau này nếu có dự án phù hợp, có thể hợp tác cũng tốt.
Trần Vụ không để ý đến những ánh mắt sâu nông phía sau, anh nhìn chiếc bàn dài kê trên hòn non bộ phủ đầy cây xanh, và dòng nước suối nhỏ róc ra róc rách không biết chảy đi đâu.
Vẻ đẹp trang nhã và cổ kính này có vẻ không phù hợp với địa điểm xã giao.
Trên bàn ngoài một góc thiên nhiên tô điểm thì còn có những loại rượu không rõ niên đại và nhãn hiệu, ly rượu trong suốt không có chạm khắc nhưng lại có thể nhìn ra giá cả đắt đỏ, cách sắp xếp sang trọng và đẹp mắt.
Hai bên bàn đặt một loạt phần hạt màu đen cách đều nhau, bên cạnh mỗi phần đều có khăn ướt và thìa vỏ sò. Trần Vụ hỏi: \”A Sí, những hạt này là gì?\”
\”Trứng cá muối.\” Yến Vi Sí ôm eo anh, \”Cái lần anh bảo em giả vờ làm bạn trai ấy, Dư Trản mời chúng ta ăn cơm, trên bò bít tết có đó.\”
\”Sao anh nhớ được? Lúc ấy anh chột dạ căng thẳng, chẳng thể tập trung nổi, sợ Dư Trản phát hiện em giả mạo.\” Trần Vụ giơ tay đẩy kính, tay áo như lụa trượt xuống dưới cổ tay, lộ ra một góc tràng hạt.
Yến Vi Sí không thích nghe lời này: \”Gì mà giả mạo, khi đó em chỉ thiếu danh phận thôi.\”
\”…\” Trần Vụ đẩy đẩy bàn tay siết chặt eo mình.
Đương nhiên không đẩy ra được.
Trần Vụ phát hiện hạt châu nhỏ nhìn gần không phải màu đen mà có màu nâu. Lúc này cách anh không xa có vài vị phu nhân nhà giàu trẻ tuổi đang nhìn anh, mu bàn tay hoặc hổ khẩu có một nhúm trứng cá muối nhỏ, hiển nhiên vốn đang thưởng thức đồ ngon, hai người họ vừa vào thì các cô gái dừng động tác nhấm nháp.