[Full] Tự Nguyện Cắn Câu – Tây Tây Đặc – 56: Gần đạt điểm tuyệt đối – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Full] Tự Nguyện Cắn Câu – Tây Tây Đặc - 56: Gần đạt điểm tuyệt đối

Yến Vi Sí chưa thấy cảnh tượng này bao giờ. Trước khi tới, hắn đã thu thập rất nhiều thông tin qua mạng và lời kể của Trần Vụ, tự tin thong dong cho rằng mình có thể ứng đối.

Nhưng giữa tiếng pháo nổ chói tai liên hồi, hắn giống một bạn nhỏ nhút nhát sợ người lạ, được Trần Vụ dắt tay chào hỏi mọi người.

Chào mọi người, chào ông bà, chào các bác các cô các chú.

Rồi đến ba câu này.

Mẹ kiếp phục thật.

Lúc ngồi trong phòng khách của nhà trưởng thôn, Yến Vi Sí vẫn đang âm thầm khinh bỉ bản thân, khí áp quanh thân thấp, tâm trạng uể oải.

Trưởng thôn lén kéo Trần Vụ vào sân, bối rối không hiểu ra sao: \”Tiểu Vụ, người yêu cháu làm sao thế?\”

\”Em ấy đang tự giận bản thân.\” Trần Vụ tháo mũ Lôi Phong xuống, gãi mái tóc bị ép bẹp.

Trưởng thôn không hiểu.

Trần Vụ nói: \”Em ấy nghĩ mình biểu hiện không tốt.\”

\”…\” Trưởng thôn nghĩ thầm, ngoại trừ màu tóc và mái tóc xoăn, cậu bé con lai giống hệt người Trung Quốc bọn họ, trông đẹp trai và cương nghị đoan chính, rất đáng tin cậy rất vững vàng, có thể ra tiền tuyến bảo vệ đất nước, nhưng lại rất mong manh.

Tiếng nói bên ngoài cổng liên tục không ngớt, mọi người đều tò mò về người yêu của Tiểu Vụ, tò mò về cách họ đến với nhau, liệu có đối xử với anh đủ tốt không.

Về phần giới tính, trưởng thôn đã mở một lớp giáo dục tư tưởng cho mọi người trước. Họ nghĩ thông, song con cái sinh sống làm việc ở nơi khác nghe họ kể xong thì không xem trọng, phản đối, kỳ thị, còn nói họ bị trưởng thôn tẩy não nên có quan niệm không bình thường, khiến họ tức giận đến độ không nói nữa.

Không thể giao tiếp, dứt khoát không kể cho bọn trẻ nghe nữa.

Dù sao họ cũng rất vui vẻ.

Lúc này họ tụ tập trước cửa nhà trưởng thôn, tay bắt mặt mừng trò chuyện rôm rả.

Trần Vụ nhìn cửa sân khép hờ: \”Bảo mọi người về đi ạ, lát nữa cháu sẽ ghé thăm một lúc, cháu đi dỗ dành em ấy đã.\”

Trưởng thôn buột miệng thốt lên: \”Còn cần dỗ à? Để yên một lát không phải là ổn rồi sao?\”

\”Một lát sẽ không khá hơn đâu.\” Trần Vụ cầm mũ Lôi Phong vào phòng khách, nói với trưởng thôn, \”Bác giúp cháu phát đồ nhé, đã phân chia hết rồi ạ.\”

Trong số các hộp đồ anh mang về, có kẹo và chocolate dành cho trẻ con, đai bảo vệ chân và eo dành cho người già, đều không phải những món đồ đắt tiền, nhưng được lựa chọn cẩn thận chu đáo.

\”Ừ, được, bác đi ngay đây.\” Trưởng thôn lập tức đi thu xếp.

Phòng khách được quét tước cực kỳ sạch sẽ, trên bức tường đối diện bàn gỗ treo bức tranh phong cảnh, góc phòng đặt một bàn thờ Phật, phía dưới là tủ cửa hai cánh, lư hương nhỏ trên tầng thứ hai đang thắp hương, mới cháy một phần ba, hiển nhiên là nghe tiếng xe Trần Vụ đến cổng thôn mới châm.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.