Editor: Gianghi.
Beta: Gianghi.
WordPress: https://banhbingo.wordpress.com/
Wattpad: https://www.wattpad.com/user/GiaNghi280
________
Giải quyết xong tất cả \”kẻ thù\”, Ryan quay người đi lấy ba lô của mình và Alston, kéo khóa ba lô ném tất cả huy hiệu vừa thu được vào, tổng cộng mười bốn huy hiệu, thu hoạch không tồi.
\”Mất một chút thời gian, chúng ta cố gắng đến điểm tập kết trước năm giờ trời tối.\” Ryan dùng la bàn hiệu chỉnh phương hướng, ngẩng đầu nhìn về phía trước, bụi cỏ không cao nhưng lại rậm rạp, không biết còn ẩn giấu bao nhiêu \”kẻ thù\”, lại trì hoãn thời gian thêm nữa thì bọn họ sẽ phải mạo hiểm đi đường đêm.
Alston nói: \”Bây giờ xuất phát, chạy hết tốc lực, chúng ta có thể đến đó theo kế hoạch.\”
Ryan khẽ gật đầu, \”Ừm, đi thôi.\”
\”Này!\” Người mắt nâu bị đánh ngã xuống đất tức muốn chết, bị kẻ thù đánh bại không đáng sợ, đáng sợ là bị kẻ thù coi thường.
Hắn bị Alston đánh bại, khớp gối bị đánh trúng mấy lần liên tiếp, tạm thời không thể di chuyển.
Ryan và Alston đang sóng vai quay đầu lại, trên chiến trường cũng phải tôn trọng đối thủ.
\”Tại sao không lấy huy hiệu của tôi?\” Người mắt nâu đỏ mặt tức giận trừng mắt nhìn Ryan, \”Tại sao không lấy huy hiệu của tôi!\”
Ryan nói: \”Của anh thì tôi không cần, lý do không thể nói.\” Huy hiệu của \”kẻ thù\” do Alston đánh bại, Ryan sẽ không nhân cơ hội này lấy đi, cậu chỉ lấy phần mình đã giành được, \”Thi đấu cho tốt, hẹn gặp lại ở Vịnh Ánh Trăng.\”
Người mắt nâu nắm chặt tay đấm mạnh xuống đất, \”Khốn kiếp, cậu đang coi thường tôi.\” Hắn túm lấy huy hiệu trên cổ áo định gỡ ra ném cho Ryan, lại phát hiện hai người đối diện sau khi nói \”hẹn gặp lại ở Vịnh Ánh Trăng\” đã chạy như bay, trong nháy mắt đã trở thành hai chấm nhỏ trên đường chân trời, sau đó hoàn toàn biến mất không dấu vết. Tốc độ của bọn họ rất nhanh, sau một trận hỗn chiến vẫn có thể duy trì thể lực rất tốt có thể thấy thực lực của họ rất mạnh, bọn họ thua không oan.
\”Hừ hừ, Ryan cứ chờ xem, vì cơ giáp, rất nhiều người sẽ vây bắt cậu.\” Người mắt nâu cười lớn, đầy vẻ hả hê, sẽ có người báo thù cho hắn.
Vù vù vù——
Tàu bay cứu hộ xuất hiện trên không trung, đến để đón những người đã bị loại. Có người không phục đá vào cỏ, chửi rủa một tiếng, \”Đáng lẽ không nên nóng máu mà đi bao vây Ryan, cơ giáp của Serra đâu dễ lấy như vậy!\”
\”Đúng vậy, rốt cuộc Ryan đã đắc tội gì với Serra mà khiến anh ta dùng một cơ giáp nhỏ có chức năng hỗ trợ chiến đấu làm phần thưởng, nhất định phải khiến Ryan thất bại.\”
\”Thật mất mặt, một thợ sửa chữa cơ giáp bậc thầy lại dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy để đối phó với lính mới, chậc chậc.\”
\”Có năng lực thì muốn làm gì thì làm.\”
Là một trong số ít người còn lại, người mắt nâu không vội rời đi, hắn ngồi khoanh chân trên mặt đất, cau mày trầm tư, hắn nghe được cuộc trò chuyện của những người bị gỡ huy hiệu, trong lòng cười khẩy, thủ đoạn hèn hạ thì đã sao, dùng được là được rồi, chẳng phải vẫn có những kẻ ngốc này mắc bẫy sao.