Editor: Gianghi.
Beta: Gianghi.
WordPress: https://banhbingo.wordpress.com/
Wattpad: https://www.wattpad.com/user/GiaNghi280
________
Dưới ánh trăng, hai người đang quấn quýt lấy nhau, hôn nhau say đắm, môi răng quấn quýt, trao đổi hơi thở cho nhau, một luồng điện sinh ra từ hai môi chạm nhau, chạy khắp tứ chi, chảy vào tim, khiến cho nhịp tim của hai người dần dần đồng điệu… từ nụ hôn nồng nhiệt biến thành sự triền miên dịu dàng, Ryan cố gắng kiềm chế bản thân để lý trí áp đảo dục vọng chiếm hữu, không để thân xác chìm đắm trong dục vọng.
Bàn tay chống xuống đất, lòng bàn tay cảm nhận được sự thô ráp của lá cỏ, cậu cố gắng phân tán sự chú ý của mình, đoán rằng dưới lá cỏ có côn trùng đang bò, cậu dường như nghe thấy tiếng chúng di chuyển, chúng luồn lách ở rễ cỏ, vòng qua từng ngọn cỏ nhỏ mà đối với chúng mà nói chẳng khác nào những tòa nhà chọc trời. Mặt đất không bằng phẳng, những hạt đất có thể được nhìn thấy ở khắp mọi nơi, những động vật chân đốt nhỏ bé – kiến – từng đàn từng đàn vận chuyển thức ăn, xuống sâu hơn nữa, sẽ có những động vật như chuột chũi di chuyển trong hang…
Chết tiệt!
Nghĩ đến những chuyện này hoàn toàn không thể chuyển hướng sự chú ý của cậu, cậu không phải là người yêu thích thế giới động vật, không biết dưới chuột chũi còn có sinh vật nào hay không, cậu chỉ biết, hương thơm trên người Alston, xúc cảm làn da của anh, hương vị đôi môi anh, nhiệt độ cơ thể anh… cậu chỉ muốn chôn mình vào cơ thể Alston, dùng những va chạm mạnh mẽ để lấp đầy khoảng trống trong lòng, dùng hai tay khám phá cơ thể Alston, không bỏ qua bất kỳ bí mật nào.
Trước mặt Alston, lý trí của cậu chẳng khác nào thân xác của rắn hai sừng, chỉ xứng đáng làm thức ăn cho chó sói ăn xác thối.
Ryan bực bội kêu lên một tiếng, vùi đầu vào hõm cổ Alston hít hương thơm ngọt ngào của anh một hơi, sau đó đột ngột lật người nằm bên cạnh Alston. Trong bóng tối mò mẫm nắm lấy tay Alston, cậu cố gắng giữ bình tĩnh hỏi: \”Sao anh lại đến đây?\”
\”Dù sao Vịnh Ánh Trăng cũng có chút nguy hiểm, anh đã quyết định chọn nơi này làm điểm thi đấu thì cũng phải chịu trách nhiệm về sự an toàn của mọi người, không chỉ riêng anh, cấp trên trực tiếp của em, đại tá William cũng đến.\” Dưới ánh trăng sáng tỏ, hai gò má ửng hồng trên khuôn mặt tuấn tú của Alston càng thêm rõ ràng, anh nói chuyện hơi thở dốc, giải thích lý do tại sao mình lại xuất hiện ở Đồng Cỏ Băng Giá.
Ryan hơi thất vọng, nhưng nghĩ lại thì chuyện này quả thật phù hợp với tính cách của Alston, anh không phải là người không phân biệt công tư, sẽ không vì mình mà bỏ bê công việc trên chiến hạm Hình Thiên.
Hơi thở của Alston ở ngay bên cạnh, Ryan thất thần nghĩ cách phân tán sự chú ý của mình, để đảm bảo an toàn cho các chiến sĩ trong cuộc thi đối kháng, trên bầu trời còn có phi thuyền cứu viện, trên mặt đất thả rất nhiều robot cứu viện to bằng nắm tay, chỉ cần có người gặp nguy hiểm đến tính mạng thì lập tức có thể nhận được cứu viện kịp thời.