Editor: Gianghi.
Beta: Gianghi.
WordPress: https://banhbingo.wordpress.com/
Wattpad: https://www.wattpad.com/user/GiaNghi280
________
Băng qua tầng khí quyển, tiến vào U167, phi thuyền sau vài phút giảm tốc nhanh chóng tăng tốc vào không phận khu vực Z.
\”Tất cả chú ý, tiến hành kiểm tra cuối cùng, sau khi hạ xuống mặt đất, dù gặp phải tình huống gì cũng không được hoảng loạn, mọi người đều là quân nhân có kinh nghiệm, biết rõ việc gì nên làm, việc gì không nên làm, không cần tôi phải nhắc đi nhắc lại.\” Jimmy liếc nhìn Ryan và đồng đội của cậu, rồi quay người lại nói tiếp: \”Chúng ta phải thu thập mẫu động thực vật, không được phá hoại môi trường sinh thái sẵn có trên hành tinh này, nhưng trước tiên phải đảm bảo an toàn cho bản thân. Rõ chưa?\”
\”Rõ!\”
Tất cả mọi người đồng thanh trả lời.
Phi thuyền hạ cánh trên một bãi cỏ rộng lớn, cửa khoang mở ra, mọi người lần lượt ra khỏi tàu, xếp hàng trước tàu, sẵn sàng xuất phát.
Đội cơ giáp xuất phát trước đã tiến hành quét sơ bộ và kiểm tra U167, phóng một số thiết bị định vị nổi trên không, mỗi kilômét có một cái, tạo thành một mạng lưới lớn trên bề mặt hành tinh. Trên hành tinh này có oxy đủ để con người hít thở, nồng độ oxy rất cao, không có chất độc, không cần mặc đồ không gian. Tạm thời cũng chưa phát hiện ra bức xạ hay các chất có hại cho cơ thể, vì vậy không cần mang theo lá chắn bảo vệ.
Đội trưởng Jimmy đã phân chia từ trước trên tàu, mọi người chia thành năm nhóm xuất phát, Ryan nói với Amy giữ an toàn rồi theo đội của mình hành động. Họ tiến về phía nam, đích đến cuối cùng là một hồ nước, sau khi đến hồ họ sẽ đổi hướng và quay lại điểm xuất phát để tập hợp.
Đội trưởng của đội số 5 là Derick Hall, tóc đỏ mắt xanh, là một thiếu tá, cấp dưới của trung tá Jimmy. Anh ta là một thanh niên rất cởi mở, khi xuất phát đã nói: \”Hãy chăm sóc tốt cho cậu nhóc tóc đen nhỏ bé kia, tôi không muốn khi trở về thiếu mất bộ phận nào của cậu ta, càng không muốn sự hoảng loạn của cậu ta mang lại rắc rối không cần thiết cho chúng ta.\”
Mọi người cười ầm lên.
Một cô gái tóc vàng mắt xanh, thân hình gợi cảm dưới bộ đồ chiến đấu cười nói: \”Derick, cứ giao cậu nhóc nhỏ bé đó cho tôi, đảm bảo khi về sẽ không xảy ra sự cố nào.\”
\”Harriet, đừng có vắt kiệt sức cậu ta đấy, bé cưng mà cô đơn thì cứ tìm anh trai này nhé.\”
\”Phì.\” Cô nàng Harriet nóng bỏng đấm một phát vào người lính vừa nói lời tục tĩu, \”Nhóc con, cậu em của cậu còn chưa dài bằng ngón tay của chị đâu, thôi đi nhé.\”
\”Harriet đã nhìn thấy rồi?\” Gã đàn ông râu quai nón nhai cọng cỏ hỏi, \”Lột trần người ta rồi à?\”
Harriet hất mái tóc dài của mình, \”Ở với đám thô lỗ các anh lâu rồi, chim cò gì mà tôi chưa thấy qua, qua lớp quần tôi cũng biết được kích thước, cần gì phải lột trần? Eugene, chưa kiểm tra xong đã nhét cọng cỏ vào miệng, muốn chết sớm thì nói trước, tôi sẽ cho anh một viên đạn.\”