Editor: Gianghi.
Beta: Gianghi.
WordPress: https://banhbingo.wordpress.com/
Wattpad: https://www.wattpad.com/user/GiaNghi280
________
Lễ nghi ăn uống của Alston là tốt nhất mà Ryan từng thấy, anh thật sự rất thích ăn phần thịt bụng của cá cờ xanh. Miếng mỡ nhỏ dài như thạch sau khi chiên sẽ có một sự thay đổi vi diệu, trở nên giòn dai, chỉ cần một chút muối mịn là có thể kích thích hương vị tươi ngon của nó.
Ryan thử một miếng rồi đẩy tất cả sang trước mặt Alston, để anh ăn.
\”Cùng ăn đi.\”
Ryan cười nói: \”Anh ăn đi, tôi thích nhìn anh ăn.\” Ryan cảm thấy lúc này mình hệt như cha, là một người chồng dịu dàng luôn nhìn vợ ăn cơm, cố gắng làm những gì vợ thích, thấy vợ ăn vui vẻ là bản thân cũng hạnh phúc.
Alston có chút ngỡ ngàng, cảm giác này đối với anh thật quá xa lạ.
Ăn xong, Alston không còn lý do gì để ở lại, anh phải quay về vị trí của mình. Đứng ở cửa, Alston chỉ ra ngoài nói: \”Tôi phải đi rồi.\”
Ryan mím môi, biết rằng trách nhiệm của Alston rất nặng nề, cậu không thể tiếp tục giữ anh lại, có thể ấm áp bên nhau suốt cả đêm đã là rất tuyệt vời rồi.
\”Tôi… tôi tiễn anh.\” Ryan trông ngóng nhìn Alston, như trở lại thời trung học, những mong đợi và khát khao của thời thanh xuân bồng bột.
Alston khó xử nói: \”Chúng ta…\”
\”À ừm, tôi biết rồi, tôi biết rồi.\” Ryan lập tức tỉnh táo lại, thông cảm nói: \”Không sao đâu, tôi chỉ nhìn anh là được rồi.\”
Alston cười nhẹ, \”Ừm.\”
Anh quay người chuẩn bị rời đi, Ryan lại gọi một tiếng, \”Đợi đã.\”
Alston: \”Hửm?\”
Ryan nhanh chóng tiến lên hôn nhẹ lên môi của Alston, \”Nụ hôn tạm biệt.\”
Alston sững sờ, những nụ hôn thế này từng tồn tại trong gia đình, nhưng từ khi mẹ mất, đã không còn nữa.
Ryan: \”Bất cứ lúc nào anh cần, hãy đến tìm tôi.\” Cậu vẫn sẽ luôn ở đây, không chỉ mang lại sự gần gũi về thể xác, mà còn nhiều điều khác cậu cũng rất giỏi.
\”Được.\” Alston do dự hai ba giây, bước thêm một bước về phía Ryan, nghiêng người hôn nhẹ lên má của Ryan, \”Tạm biệt.\”
Ryan chạm vào nơi vừa được hôn, ngốc nghếch cười toe toét, không biết Alston đã rời đi từ lúc nào.
\”Tiến triển rất tốt.\” Ryan nắm tay, \”Tiếp tục cố gắng.\”
Không chỉ cố gắng về mặt tình cảm, mà còn công việc, buổi huấn luyện nhóm buổi chiều là một phần quan trọng của công việc, trong bộ phận sửa chữa hậu cần, họ cần sửa chữa rất nhiều thứ, từ một máy nấu ăn trong bếp đến cả chiếc tàu Hình Thiên. Bất cứ nơi nào cần, họ đều có mặt.
Nhóm của Ryan chịu trách nhiệm sửa chữa một số vũ khí trên tàu, đây là công việc nặng nhọc mà ít ai để ý, vì những vũ khí bị hư hỏng này rất khó để trang bị lại cho binh lính, sửa xong cũng chỉ để trong kho, chờ tàu Hình Thiên mang trở về căn cứ quân sự trên mặt đất.