Edit, Beta: Bull
Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!
———————————
Ngoại truyện 1 (P1): Cậu Bé Quàng Khăn Tím đi một mình trên con đường nhỏ ở ngoại ô.
Tiêu Chỉ mở bừng mắt. Nhưng thứ xuất hiện trước mắt cậu không phải là trần nhà quen thuộc, cũng không phải cánh rừng đen đặc của Hessen, mà lại là một vùng màu xanh lục bát ngát. Tuy trông có vẻ bình thường chẳng có gì lạ, nhưng lại tràn đầy sức sống.
Hả?
Nơi đây là đâu vậy?
\”Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng nọ, có một dũng sĩ tên là Cậu Bé Quàng Khăn Tím…\”
Một giọng nói đột nhiên vang lên trong khu rừng rậm rạp.
\”Ai đang nói vậy?!\” Tiêu Chỉ vội vàng ngồi dậy, nhìn khắp bốn phía. Cậu vừa nhúc nhích thì chợt phát hiện ra trên người mình đang mặc một chiếc áo choàng màu tím ngắn, được làm bằng nhung, mà cậu cũng cứ cảm thấy nó hơi quen quen.
Tiêu Chỉ thử kéo cái áo choàng trên người mình xuống, nhưng cái thứ này cứ như là mọc ra trên người cậu vậy, không thể kéo nó ra được.
Giọng nói kia cũng không trả lời cậu, vẫn nói tiếp: \”Cậu Bé Quàng Khăn Tím là một đứa trẻ ngoan, ai gặp cũng mến. Hôm nay, mẹ sai cậu đi đưa bánh cho bà ngoại. Cậu Bé Quàng Khăn Tím rất vui, bởi vì cậu có thể gặp bà ngoại, vậy nên đã thức dậy ra ngoài từ sáng sớm.\”
Cùng với tiếng kể chuyện đó, Tiêu Chỉ bỗng thấy một cái giỏ nhỏ được đan bằng cỏ xuất hiện ngay bên cạnh mình. Bên trong được lót bằng một lớp vải bông xinh đẹp, còn có một vật thể không xác định màu đen sì.
\”Chẳng lẽ cái này là… bánh? Nhưng hình dạng như vầy nhìn giống gạch hơn ấy.\” Tiêu Chỉ nghi ngờ nhìn vật thể không xác định nằm trong giỏ.
Tiêu Chỉ đưa tay chạm nhẹ vào chiếc \”bánh\” cứng ngắt, lạnh như băng, đầy những cạnh sắc nhọn. Sự cứng cáp truyền vào đầu ngón tay đang nói cho cậu biết, nếu bị thứ này rơi vào đầu thì có thể đêm nay cả làng sẽ đến nhà cậu ăn cháo đêm mất.
Kỹ năng nấu ăn cỡ này cũng quen lắm.
Giọng nói đó lại tiếp tục: \”Nhân lúc trời còn chưa tối, Cậu Bé Quàng Khăn Tím vội vàng chạy đến nhà bà ngoại. Dọc đường xin ngài cứ chạy thoải mái, cố gắng né đường lớn, vậy thì sẽ có thể mở khóa nhiều cốt truyện hơn. Chúc ngài thuận buồm xuôi gió.\”
Tiêu Chỉ: \”…\”
Đúng là đồ giọng nhắc nhở vô trách nhiệm. Đừng tưởng rằng cậu không nghe ra nó đang mong chờ cậu xảy ra chuyện đấy nhé.
Cậu lại nhìn vào cái áo choàng tím trên người mình. Có lẽ cậu bây giờ đang vào vai \”Cậu Bé Quàng Khăn Tím\” gì đó, phải ở trong thế giới khó hiểu này, lại phải đi đưa vũ khí sinh hóa đột lốt bánh ngọt cho một bà ngoại mà mình chưa từng gặp bao giờ.
Hình như cái này là cốt truyện của Cô Bé Quàng Khăn Đỏ mà nhỉ? Nhưng nó lại lệch hoàn toàn với câu truyện cổ tích gốc. Bởi chiếc \”bánh ngọt\” này khiến cho người ta rất nghi ngờ, chẳng biết là đưa nó cho bà ngoại ăn, hay là dùng nó để tiễn thẳng bà ngoại đi.