[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] – Chương 78: Chẳng khác tí gì với 600 năm trước cả. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] - Chương 78: Chẳng khác tí gì với 600 năm trước cả.

Edit: Bull

Beta: DiDi

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

——————————-

Chương 78: Chẳng khác tí gì với 600 năm trước cả.

Horan, đế quốc Blaise.

Sonnick mặc bộ trang phục Tổng Giám Mục lộng lẫy rồi rời khỏi thánh đường Thánh Diệu một mình. Ông ta đi đến một căn nhà hẻo lánh rồi kích hoạt Trận pháp Dịch chuyển trong một căn phòng tối.

Chỉ trong giây lát, Sonnick xuất hiện trong một đường hầm u ám.

Đường hầm này không có cửa sổ, chỉ có những tinh thạch lộng lẫy được khảm trên tường để chiếu sáng. Tinh thạch bị bao phủ bởi những chùm đèn tinh xảo, phức tạp, khiến cho mỗi cái đều giống hệt như một tác phẩm nghệ thuật.

Chỉ cần liếc mắt sơ một cái đã phát hiện ra toàn bộ tường của đường hầm này đều được dán bằng những loại tơ lụa sang trọng, mặt thảm dưới chân cũng là hàng thủ công cao cấp. Chỗ nào chỗ nấy đều được điểm xuyết bằng những vật xa hoa, có lẽ nơi ở của mấy đại quý tộc cũng đến thế này là cùng.

Nhưng Sonnick nhìn những vật trang trí này mãi cũng thành quen, nên chỉ nhìn thẳng về phía trước mà đi. Động tác của ông ta rất thong dong, chắc chắn là vô cùng quen thuộc với nơi này.

Đi qua hành lang ngoằn ngoèo và vài căn phòng nữa, Sonnick bước đến trước một cánh cửa lớn.

Sau khi cẩn thận sửa sang lại vẻ bề ngoài của mình thêm lần nữa, Sonnick mới vươn tay đẩy cửa ra.

Ngay khi vừa mở cửa, một luồng oán khí và tử khí nồng nặc đã ùa ra từ bên trong, giống hệt như một ngôi mộ đã phủ bụi nhiều năm. Luồng tử khí này khiến cho một người sống như Sonnick cảm thấy khó chịu, nhưng ông ta lại chẳng hề nhíu mày lấy một cái, mà cất bước vào phòng.

Điều kỳ quái chính là, ông ta vốn là Tổng Giám Mục của Blaise, nhưng khi đối mặt với luồng tử khí này lại không bày ra bất kì tư thế cảnh giác nào, thậm chí còn có vẻ cung kính hơn một chút.

Đây là một căn phòng vừa lớn vừa lạnh lẽo. Tất cả những vật được đặt trong phòng đều bị xỉn màu do bị tử khí ăn mòn. Nơi này chẳng có bất cứ nhánh cây ngọn cỏ nào, chỉ có một luồng tử khí nồng nặc.

Trong phòng treo rất nhiều rèm lụa. Tuy hiện giờ không có gió, nhưng chúng lại đong đưa nhè nhẹ, giống như một điệu nhảy ma quái trong đêm tối.

\”Sonni à.\” Một giọng nói già nua, khản đặc đột nhiên vang lên, kèm theo đó là cảm giác u ám và lạnh lẽo đến mức khiến người ta nổi gia gà.

Giọng nói đó cứ quanh quẩn trong căn phòng này, lặp lại rồi đan xen vào nhau, nhất thời khiến người ta khó mà phân biệt được chỗ nó phát ra.

Nhưng giọng nói như thế cũng chẳng thể khiến Sonnick giật mình, gương mặt vốn nghiêm túc của ông ta bỗng tươi cười: \”Đức ngài.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.