[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] – Chương 63: Có lẽ đây được gọi là đắc ý vong hình. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] - Chương 63: Có lẽ đây được gọi là đắc ý vong hình.

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

———————————————-

Chương 63: Có lẽ đây được gọi là đắc ý vong hình.

Ra khỏi con đường này, Tiêu Chỉ và Frost bước vào một nhà trọ.

Đây chính là nhà trọ lớn nhất trong trấn Gladys, tuy điều kiện ở đây không phải là tốt nhất, nhưng lại là nơi có nhiều người lui đến nhất. Nếu muốn tận mắt nhìn thấy tình hình thực tế của Blaise, thì nơi này là một lựa chọn khá tốt.

Khách của nhà trọ này không ít, nên đại sảnh còn kiêm cả chức năng của nhà hàng. Bây giờ đang là giờ cơm, nên hầu như tất cả chỗ ngồi đều đã chật ních.

Thuê phòng xong, Tiêu Chỉ hỏi ông chủ thử xem có thể đưa cơm đến tận phòng không. Vì dù gì cũng có Frost ở đây, tuy rằng gương mặt của lãnh chúa Hessen cũng được xem như một bí mật trên lục địa, nhưng nơi đông đúc như thế này, thì vẫn nên cố gắng đừng để hắn cởi mũ giáp ra thì tốt hơn.

Ông chủ có mái tóc bạc phơ, còn mặc một bộ trường bào màu xanh biển dành riêng cho nhân viên phục vụ của Blaise, trên gương mặt ông ta là một nụ cười hòa nhã: \”Ngài chắc là nhà thám hiểm từ quốc gia khác đến nhỉ? Tôi chỉ là muốn xác nhận chút thôi, hai vị đều không phải tín đồ đúng không?\”

Tiêu Chỉ nói: \”Không phải. Xin hỏi có vấn đề gì không?\”

Ông chủ cười nói: \”Theo như giáo lý của chúng tôi thì không thể ăn thức ăn ở những nơi khác ngoài nhà hàng, nhưng nếu ngài không phải tín đồ, thì không cần phải tuân thủ giới luật này.\”

Ông chủ đưa thực đơn cho Tiêu Chỉ: \”Mời ngài chọn món.\”

Tiêu Chỉ nhận lấy, vừa nhìn đã bị mớ đánh dấu chằng chịt trên đó làm cho choáng váng.

Quy tắc của giáo phái Blaise nhiều vô kể, cũng có không ít hạn chế về mặt ăn uống, ví dụ như ngày đầu tiên mỗi tháng không thể ăn thịt gà, ngày thứ hai không thể ăn thịt heo và rau xanh, ngày thứ ba thì cấm cá và gà, ngày thứ bốn bắt buộc phải ăn thức ăn nguội….

Vậy nên mỗi loại thức ăn trên thực đơn đều có một đoạn ký tự dài ngoằng, để giúp người ta biết lúc nào cấm ăn những thứ nào, có thể dùng thứ gì để thay thế, ngay cả cách chế biến cũng có vài cái, cần phải căn cứ vào giáo luật để đưa ra quyết định.

Nhìn xong thì đúng là chẳng biết mình còn có thể ăn thứ gì luôn.

Mở cửa hàng nhiều năm, nên ông chủ rất giỏi nhìn mặt đoán ý. Ông ta thấy vẻ mặt bối rối của Tiêu Chỉ, bèn nói với giọng điệu rất chân thành: \”Xin lỗi quý khách, tuy ngài không phải tín đồ, nhưng đầu bếp chỗ chúng tôi lại có đạo, nên ông ấy không thể nấu những món trái với giáo luật cho ngài được. Nếu ngài cảm thấy khó chọn, thì tôi sẽ chuẩn bị cho ngài một phần ăn, thức ăn trong đó đều phù hợp cả, có thể giúp ngài đỡ rối rắm.\”

Tiêu Chỉ vội vàng trả thực đơn lại cho ông ta: \”Được, cứ vậy đi.\”

Dù sao bọn họ cũng có đến đây để thưởng thức món ngon đâu? Có ăn là tốt rồi, còn đỡ hơn phải gặm bánh mì.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.