[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] – Chương 58: Như cách mây mù. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] - Chương 58: Như cách mây mù.

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

—————————————–

Chương 58: Như cách mây mù.

Tiêu Chỉ nhìn Frost đang ngẩn ngơ ngồi nhìn những con rắn nhỏ đan bằng cỏ. Hắn cứ lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, giống hệt như một pho tượng, dường như khiến người ta cho rằng thời gian đã dừng lại thêm lần nữa.

Tiêu Chỉ đè cảm giác xót xa xuống đáy lòng, rồi chuẩn bị rời khỏi phòng để tìm cách rời khỏi đoạn hồi ức này. Cậu còn phải đi tìm Frost vẫn luôn lạc trong hồi ức, nên không thể ở nơi này mãi được.

Nhưng cậu chợt nhận ra mình không thể rời khỏi đây.

Cửa phòng đóng kín, nếu không có Frost động tay thì không mở ra được. Mà bây giờ Tiêu Chỉ cũng không thể sử dụng kỹ năng, sức mạnh của người thường thì không có cách nào mở được cánh cửa này ra.

Nhưng Frost trong hồi ức không nhìn thấy cậu, Tiêu Chỉ cảm thấy mình giống hệt như một u linh bị nhốt trong phòng vậy, chẳng làm được gì cả.

Tiêu Chỉ chỉ có thể tạm thời ở bên cạnh Frost, cùng hắn vượt qua đoạn thời gian cô đơn, tịch mịch này.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Chỉ dùng nhiều thời gian như vậy để lặng lẽ ở bên cạnh một người. Chỉ là nhìn, không nói chuyện cũng chẳng có mục đích, nhưng bất ngờ là cậu không hề cảm thấy nhàm chán hay mất kiên nhẫn.

Không biết trôi qua bao lâu, thế giới trước mắt bỗng bắt đầu nhòe đi, từng mảng từng mảng màu xám tràn lan khắp nơi, hơn nữa càng lúc càng rõ ràng.

Không bao lâu sau, một con đường nhỏ màu xám xuất hiện dưới chân Tiêu Chỉ.

Lòng Tiêu Chỉ rất vui mừng, đây là năng lượng của trận pháp, năng lượng này xuyên qua sự ngăn cách của hồi ức, có thể đưa cậu ra ngoài.

Cậu quay đầu lại nhìn thoáng qua Frost vẫn luôn im lặng chẳng nói câu nào, Tiêu Chỉ âm thầm chào tạm biệt hắn, sau đó vội vàng bước vào con đường nhỏ màu xám.

Dường như phía trước có một bức tường kiên cố, cho dù Tiêu Chỉ có đánh như thế nào cũng chẳng hề hấn gì, nhưng khi đi trên con đường nhỏ, bức tường này giống như không tồn tại, giúp Tiêu Chỉ đi xuyên qua nó dễ dàng như trở bàn tay.

Xuyên qua mảnh vỡ ký ức, trước mắt lại xuất hiện không gian ngập tràn mảnh vỡ như khi nãy, trong đó còn có những đường xám nhỏ đan xen như mạng nhện.

Xung quanh đã khác với những gì Tiêu Chỉ nhìn thấy khi nãy, mấy mảnh nhỏ có vẻ như đang không ngừng tách ra rồi hợp lại, không có hình dạng cố định và hầu như cũng chẳng có thứ gì để làm mốc xác định phương hướng.

Tiêu Chỉ hơi nhíu mày: \”Như này dễ bị lạc lắm đây…\”

Con đường nhỏ dưới chân đang không ngừng kéo dài, sự dao động của năng lượng truyền đến từ bên trên vẫn xem như rõ ràng, giúp cậu có thể cảm nhận được vị trí mang năng lượng mạnh nhất của trận pháp nằm ở đâu, cũng được xem như chỉ dẫn duy nhất ở cái nơi không có trật tự này.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.