Edit, Beta: Bull
Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!
———————————————
Chương 47: Có thể tha hồ tung hoành dưới đáy biển.
Hiện tại Tiêu Chỉ còn đang ở trong yến tiệc, nên không biết gì về sóng gió bên ngoài cả.
Uyên tộc gần như đã dốc hết toàn lực để tổ chức bữa tiệc này. Tuy là nói như vậy, nhưng cả tộc bọn họ cũng chỉ có nhân lực mà thôi, còn tài lực thì bằng không.
Chính vì thế mà Tiêu Chỉ mới nhìn thấy được cảnh các chiến sĩ Uyên tộc khiêng mấy con quái vật biển hình thù kỳ quái vào nhà, cũng đối diện với từng gương mặt chết không nhắm mắt.
Tiêu Chỉ vốn cho rằng, với phong cách của Uyên tộc, thì nội dung của bữa tiệc này có lẽ là mọi người cùng nhau gặm thịt sống.
Nhưng không ngờ là kỹ năng chế biến món ăn của Uyên tộc lại rất tốt, cá sống tươi ngon mềm mại được cắt thành từng lát, thịt sinh vật biển vừa dai vừa đàn hồi được nấu từ từ trên đá dung nham, ngay cả các loại rong biển cũng có cách thức chế biến riêng, tất cả đều là những kỹ thuật mà trên lục địa chẳng thể nào nghĩ ra.
Muranfasa bèn giải thích: \”Ở thời đại Kernas, kỹ thuật nấu nướng của Uyên tộc cực kỳ phong phú. Chỉ tiếc là sau khi trải qua trăm ngàn năm, những thứ còn sót lại chẳng còn nhiều nữa. Tiếp đãi không được chu đáo, mong ngài thứ lỗi.\”
Tiêu Chỉ nói: \”Như vậy cũng khiến tôi rất ngạc nhiên rồi.\”
Cậu ăn thử một miếng thịt sinh vật biển không biết tên, tuy trông nó rất bình thường không có gì kỳ lạ, nhưng chỉ trong nháy mắt, cậu đã bị cảm giác đàn hồi trong miệng chinh phục. Khi ăn không hề có chút mùi tanh nào, mà còn có một hương vị cực kỳ thơm ngon. Cũng chẳng biết Uyên tộc đã sử dụng loại gia vị gì để có thể sáng tạo ra một hương vị chẳng thể tìm được trên đất liền như vậy.
Tiêu Chỉ không khỏi cảm thấy may mắn, trong thế giới của ZERO, thiết lập của xác sống là có thể ăn được. Tuy rằng có ăn hay không ăn cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bọn họ, nhưng điều này lại ảnh hưởng rất lớn đến Tiêu Chỉ, bởi vì cậu có thể sẽ bỏ lỡ cơ hội được nếm thử món ngon như thế này.
Không khí của bữa tiệc rất sôi động, có không ít Uyên tộc đã nổi hứng ca hát. Mà bọn họ giống hệt như những ca sĩ trời sinh, tuy chỉ là một đoạn ngắn thuận miệng hát lên, nhưng âm thanh ấy lại rất tự nhiên.
Tiêu Chỉ hỏi Muranfasa về kế hoạch sau này của Uyên tộc.
Muranfasa nói: \”Trong thời gian tới, chúng tôi sẽ đi xung quanh tìm kiếm tung tích của tộc nhân. Sau khi trải qua lễ thanh tẩy của Thánh Tượng, chắc hẳn là có người đã khôi phục lý trí, có thể tự quay về rồi. Nhưng cũng có một số ít người đã trôi nổi đến những nơi rất xa, sức mạnh của Thánh Tượng không thể bao phủ trong phạm vi lớn như vậy được, nên chỉ có thể để người trong tộc đi tìm rồi cưỡng chế đưa về mà thôi.\”