Edit, Beta: Bull
Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!
————————————-
Chương 45: Chẳng lẽ….nó chê bọn tôi xấu?
Tiêu Chỉ tung ra kỹ năng cuối cùng, mới có thể đánh nát được tượng đá trước mặt mình.
Lúc này, xung quanh đàn tế có không ít mảnh vỡ của tượng đá nằm rải rác, mà những bức tượng nhìn giống như là trang trí vốn nằm trên vách tường bây giờ đã biến mất không thấy tăm hơi.
Tiêu Chỉ vừa thu pháp trượng lại, đã nằm ngửa ra nổi lềnh phềnh trên mặt nước giống hệt cái xác chết trôi, ngay cả một ngón tay cũng chẳng muốn động đậy.
Mệt! Mệt thật sự!
Sau khi Tiêu Chỉ chạm vào tượng nữ thần Shifa trên bàn, nhóm tượng đá liên tục leo từ trên tường xuống, bắt đầu một màn đánh hội đồng cực kỳ tàn ác với Tiêu Chỉ.
Giao đấu xong, Tiêu Chỉ càng dám chắc chắn rằng những tượng đá này chính là bản mô phỏng một chín một mười về sức mạnh của các chiến binh Uyên tộc năm xưa. Mỗi người bọn họ đều có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, ngay cả cách thức tấn công và thói quen cũng không giống nhau, khiến cậu vất vả lắm mới đối phó được, trên người cũng xuất hiện không ít vết thương, thậm chí có vài người chỉ thiếu nước thọc cho cậu một cái lạnh thấu tim mà thôi.
Trận đánh hội đồng cứ giằng co suốt mấy tiếng đồng hồ, vậy nên chẳng mấy chốc đã vắt kiệt sức người ta. Có lẽ là Tiêu Chỉ nên cảm thấy may mắn vì bọn họ không đồng loạt xông lên, nếu không thì hơn 50% là cậu sẽ còn thảm hại hơn cả bây giờ, thậm chí còn có thể trực tiếp treo máy nữa cơ.
Chẳng trách trận pháp trên cửa chỉ có công dụng cảnh báo và phòng ngự, bởi vì thủ vệ bên trong thật sự rất mạnh.
Đèn hồn đã rơi xuống đất từ lâu, ánh đèn xanh lục âm u vẫn luôn chiếu rọi thân thể bán trong suốt của cậu, trông kinh dị khủng khiếp.
Sau một lúc lâu, cuối cùng Tiêu Chỉ mới cảm thấy mình đã tìm lại được một chút sức lực. Cậu lấy một lọ thuốc đỏ từ trong ba lô ra, rồi tu ừng ực, sau đó đợi đến khi vết thương trên người lành lại.
Ngay lúc này, tượng Nữ thần tỏa ra ánh sáng trắng lờ mờ vốn vẫn luôn nằm trên bàn đột ngột sáng lên. Ánh sáng trắng thuần khiết hoàn mỹ áp chế ánh sáng xanh lục u ám của đèn hồn, cũng xua tan sự ma quái dày đặc xung quanh đàn tế, thậm chí hình ảnh ấy còn có chút gì đó thiêng liêng và ấm áp.
Gần như là cùng lúc đó, Tiêu Chỉ cũng nhận được thông báo của hệ thống:
\”Bạn đã vượt qua thử thách của Nữ thần Shifa, đạt được tư cách đến gần Thánh tượng.\”
Tiêu Chỉ nghĩ, thử thách gì cơ? Chẳng lẽ chỉ là đánh thắng cả một tường tượng đá thôi à?
Nếu như tư cách đến gần tượng Nữ thần Shifa đã khó nhằn như vậy rồi, thì chuyện Uyên tộc không mang được thánh tượng bảo hộ của bọn họ đi vào năm xảy ra đại hồng thủy cũng là điều dễ hiểu. Toàn bộ thành phố đã sắp sửa biến mất, có ai còn dư thời gian để đi chơi đánh hội đồng như thế được, chắc chắn là thoát thân trước quan trọng hơn. Dù sao thì Thánh tượng ở bên này cũng được bảo vệ rất cẩn thận, đã trôi qua nhiều năm như vậy mà chưa hề hư hại tí nào.