[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] – Chương 30: Nỗi sầu mà bất cứ người cha già nào cũng có – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Nghe Nói Tôi Công Lược Đại Ma Vương [Thực Tế Ảo] - Chương 30: Nỗi sầu mà bất cứ người cha già nào cũng có

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

———————————–

Chương 30: Nỗi sầu mà bất cứ người cha già nào cũng có

Trong khoảng thời gian này, Tiêu Chỉ xử lý các loại công việc ngày càng thuận tay hơn, cũng không cần ngồi thẫn thờ cả ngày ở Sở Chính Vụ nữa.

Có đôi khi cậu cũng sẽ quay về nhà mình ở Vùng đất Mộc Hồn để nghỉ ngơi, hoặc là đi làm nhiệm vụ cùng các sư huynh, thám hiểm phó bản gì gì đó.

Hôm nay, Tiêu Chỉ lại đi ăn đại tiệc kinh nghiệm ở Hessen.

Còn chưa kịp bước vào Hài Cung, cậu đã cảm thấy trước mắt tối sầm, nhưng trong cái chỗ tối đen đó vẫn còn có một chút ánh sáng lọt vào, cậu ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên đúng là cái đầu to bự của Alifa. Tuy rằng cái đầu to này chiếm diện tích rất lớn, che mất một khoảng lớn ánh sáng, nhưng vì nó toàn là xương nên có không ít khe hở nên cũng có vài tia sáng lọt qua.

Tiêu Chỉ vẫy tay với nó: \”Alifa.\”

Alifa vui vẻ xoay vài vòng: \”Goo…\”

Sau lần đầu tiên Tiêu Chỉ chơi cùng nó, Alifa vẫn thường xuyên đến chơi cùng cậu, mỗi lần đều tự mang theo một món đồ chơi đến.

Có đôi khi là một khúc xương của sinh vật nào đó, lúc lại là một miếng da rắn vừa mới lột, thỉnh thoảng lại là vài nhánh cây khô, nhưng dù là thứ gì thì nó vẫn vô cùng thích thú, chưa hề thấy nó có dấu hiệu chơi nhiều nên chán bao giờ.

Tiêu Chỉ đã hiểu ý Alifa từ lâu rồi, cậu bèn hỏi: \”Lần này muốn chơi cái gì đây?\”

Alifa há cái miệng rộng, thả một đống trái cây đỏ tươi xuống. Thứ trái cây này trông có vẻ giống táo, nhưng thực tế lại là trái Farah chỉ có ở Hessen, cứng đến mức có thể đập người ta chết tươi chứ chẳng đùa, thường được dùng làm nguyên liệu cho ngành đúc vì đa số thành phẩm được tạo ra từ nó đều rất rắn chắc, lại còn dùng được trong thời gian dài mà không cần đổi cái mới.

Xem ra đây là đồ chơi mới nhất của Alifa.

Tiêu Chỉ cầm một quả Farah trong tay, ước lượng một chút, sau đó dùng hết sức ném nó lên cao, ngay sau đó còn dùng thêm thuật lưỡi dao gió, đánh nó bay vào rừng rậm mênh mông.

\”Goo…\” Alifa hoan hô một tiếng, mở cánh bay tung tăng vào rừng, thân thể cao lớn của nó vẽ một vệt trắng trên không trung, sau đó đột ngột nhảy vào rừng, tạo nên một tiếng động không hề nhỏ.

Tìm đồ là trò chơi mà Alifa yêu thích nhất, và cả trò gặm xương, đó chính là hai trò chơi yêu thích của nó, đồ vật được Tiêu Chỉ ném đi càng bay xa, càng khó tìm nó lại càng thích hơn. Cho dù Tiêu Chỉ có ném như thế nào thì cuối cùng nó cũng tìm về được thôi.

Thấy Alifa chạy đi mất, Tiêu Chỉ bèn rời mắt đi, bỗng cậu thấy Lance đang ngồi xổm bảo vệ mấy quả Farah trên mặt đất.

Y ngồi nhìn mấy quả Farah một hồi lâu, sau đó có vẻ như không chối từ được sức hấp dẫn của nó nữa, phải đưa tay chọc chọc, cứ chọc chọc như thế, mấy quả Farah đỏ tươi cũng cứ lăn qua lăn lại trên mặt đất, rồi dừng lại ở một vị trí nào đó, thế là Lance lại dùng tay chọc nó lăn về, trông vui lắm.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.