Edit: DiDi
Beta: Bull
Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!
—————————————
Chương 17: Có người tuy trông lạnh như băng vậy thôi, chứ thật ra…mông cũng mềm lắm.
Tiêu Chỉ đứng lên, rồi cùng với Đại Tráng Tráng đi theo đường hầm đơn sơ này tiến về phía trước.
Trong đường hầm tối đen như mực, tạm thời thì cậu cũng chưa phân biệt được hướng nào sẽ đến được hầm mộ chính, thế nên Tiêu Chỉ chỉ có thể chọn bừa một hướng, rồi hy vọng rằng mình không quá xui xẻo.
Ở phía trước cách chỗ cậu không xa có một bóng đen, Tiêu Chỉ cảnh giác nâng pháp trượng lên. Chờ đợi vài phút nhưng lại thấy đối phương không có bất cứ phản ứng gì, cậu mới rón rén đến gần.
Sau khi đến gần rồi, Tiêu Chỉ phát hiện đây là một Người Kiến đã chết từ lâu. Cậu quỳ một chân xuống mặt đất để xem xét, thân thể này được có hòn đá phía trước làm chỗ dựa nên không ngã hẳn xuống, mà nó cũng chưa hề thối rửa, giống hệt như những thi thể khác trong mộ.
Tên này có khuôn mặt anh tuấn, dáng người khá đẹp, nửa người trên là hình hài của Nhân tộc, nhưng trên đỉnh đầu lại có một cặp râu, chắc đây là một trong số Kiến Đực của Kiến Hậu.
Vết thương trí mạng của nó nằm ở sau lưng. Một con dao găm sắc bén đâm xuyên qua lớp giáp xác sau lưng nó, xung quanh vết thương đã biến thành màu đen, chắc là trên đó có kịch độc.
Đại Tráng Tráng đi qua xem thử: \”Ôi, bị người ta ám sát rồi…\”
Tiêu Chỉ: \”Tôi đã có thể tưởng tượng ra cả bộ cung đấu rồi.\”
Đại Tráng Tráng dùng ánh mắt tò mò nhìn Tiêu Chỉ, cho dù là ở lục địa Dazemenya, dân chúng vẫn có đam mê với việc hóng drama, đặc biệt là những người bình thường không được tiếp xúc với mấy chuyện ân oán chốn thâm cung như này.
Tiêu Chỉ chỉ vào dao găm đang ghim trên lưng người kia, nói: \”Nhóm Kiến Thợ đều có móng vuốt sắc bén, tấn công tốt hơn dao găm nhiều, hơn nữa tự bản thân họ cũng có độc rồi.\”
\”Nhưng nhóm Kiến Đực thì không có khả năng chiến đấu, không có thân thể cường tráng và răng nanh sắc bén, cũng không có nọc độc, tác dụng duy nhất của nhóm Kiến Đực này chỉ là làm Kiến Hậu vui vẻ thôi.\”
\”Vậy nên người giết gã chắc chắn là một trong những Kiến Đực của Kiến Hậu.\”
Đại Tráng Tráng gật gù: \”Ông chủ giỏi quá.\”
Tiêu Chỉ tiếp tục: \”Lúc đang chạy trốn còn không quên giết người, có thể là bình thường hai người có thù hận gì đó, hoặc là gã đã lấy bảo vật gì đó nên mới khiến người khác nổi lòng tham.\”
Đại Tráng Tráng vẫy vẫy đuôi với Tiêu Chỉ: \”Ông chủ à, nếu sau này ngài cảm không lăn lộn trên lục địa được nữa, ngài có thể gia nhập hậu cung của phú bà, tôi sẽ dõi theo ngài! Chắc chắn ngài sẽ thắng, nhưng mà đến lúc đó thì đừng quên tôi nha!\”