[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài – Chương 40: Bốn mươi vạn dặm – Chế cử – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài - Chương 40: Bốn mươi vạn dặm - Chế cử

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

———————————————

Chương 40: Bốn mươi vạn dặm – Chế cử

Chạng vạng ngày hai mươi bốn tháng Chạp, Ôn Minh nhận được thư hồi âm từ nhà. Trong thư nói rằng thuốc hắn gửi về rất hiệu quả, mọi người đều khỏe mạnh, còn bảo hắn phải tập trung thi cử, đừng lo lắng chuyện nhà.

Lúc này, mái hiên của khách xá trong chùa Phổ Ninh đã phủ một lớp tuyết dày. Lu nước cũng đã đóng băng từ lâu. Ôn Minh không có điều kiện sưởi phòng bằng thứ đắt tiền như than, nên trong phòng cũng lạnh hệt như ngoài trời, lạnh đến mức thở ra khói trắng. Không có gì để sưởi ấm, hắn chỉ đành quấn hết quần áo và chăn bông lên người mình.

Ôn Minh dùng ngón tay chai sần nứt nẻ của mình để mở phong thư. Hắn đọc hết từ đầu đến cuối thêm lần nữa, rồi mới cẩn thận gấp gọn bức thư lại.

Thuốc hiệu quả thì tốt rồi. Ôn Minh hà hơi vào ngón tay đã sắp đông cứng, nghĩ: Ngày mốt sẽ đến chế cử, khi nào thi xong hắn sẽ đến Thiên Thu quán tìm Tống đại phu bốc thêm vài thang thuốc. Sau đó mua hai xấp vải bông để may quần áo cho vợ và mẹ, cũng vừa kịp về nhà ngay giao thừa, ăn một cái tết trọn vẹn.

Sau này, khi đã có bổng lộc, hắn sẽ nhận chép sách nhiều hơn, gom góp tiền để có thể nhanh chóng đưa mẹ và vợ đến Lạc Kinh, vậy thì tết năm nào bọn họ cũng được ở bên nhau.

Hắn đã nghĩ kỹ. Cho dù sa một chân vào vũng lầy cũng không sao cả, chỉ cần lần này hắn có cơ hội tham gia thi, không bị đám Thịnh Hạo Nguyên nhúng tay vào thì chắc chắn hắn sẽ đậu, có thể nhậm chức, được bệ hạ phái đi trị thủy.

Còn sau này, nếu như Từ Bá Minh cứ dùng nhược điểm của hắn để ép hắn làm những việc trái lương tâm, biết đâu hắn sẽ dốc sức đối phó, hay sẽ có biện pháp nào khác để giải quyết hoặc thay đổi tình thế.

Dù gì hắn cũng đã nhận ra Thịnh Hạo Nguyên và Ngô Trinh chẳng qua chỉ muốn đùa bỡn, lăng nhục hắn, nhìn hắn vẫy đuôi bợ đỡ, buông bỏ tôn nghiêm mà thôi. Đâu phải hắn làm không được? Còn chuyện người khác có khinh thường mình, có xem mình là kẻ tiểu nhân nịnh hót hay không, hắn đã không còn quan tâm nhiều nữa.

Cắn một miếng màn thầu nguội ngắt, rồi uống một hớp nước lạnh cho dễ nuốt để xoa dịu cảm giác đói khát trong bụng, Ôn Minh tiếp tục đọc sách.

Ngày tháng sau này sẽ càng ngày càng tốt đẹp, suy cho cùng hắn vẫn còn hy vọng.

Trong phủ Võ Ninh hầu, Lục Kiêu đang đứng trước nhà kho, rầu rĩ về chuyện quà tết cho Tạ Trác.

Đôi khuyên tai thỏ trắng khi trước, hắn lấy lý do là mình tự tay làm nên có tặng thì A Từ cũng không nghi ngờ. Nhưng hắn lại không dám tặng mấy thứ như phấn và bộ diêu một cách thường xuyên. Biết đâu đem đi tặng rồi, A Từ sẽ phát hiện ra hắn đã biết hết mọi chuyện.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.