[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài – Chương 11: Mười một vạn dặm – Khuyên tai – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit|Đm] Gió Đâu Muôn Dặm Chạy Dài - Chương 11: Mười một vạn dặm - Khuyên tai

Edit, Beta: Bull

Truyện chỉ được đăng tải tại WordPress và Wattpad Tuế Nguyệt An Nhiên. MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ REUP!

———————————–

Chương 11: Mười một vạn dặm – Khuyên tai

Hôm sau là ngày hưu mộc. Cát Võ thấy đã đến tận giờ Thìn (07:00 tới 09:00) mà công tử nhà mình vẫn chưa dậy, trong lòng bỗng thấy hơi bất an. Cậu ta đứng trước phòng ngủ, gõ cửa: \”Công tử đã thức chưa ạ?\”

Không có tiếng đáp lại.

Càng nghĩ càng thấy lo, bởi vì tình trạng như công tử nhà mình một mình hôn mê trong phòng ngủ không phải là chưa từng xảy ra. Cát Võ vội vàng hét to: \”Công tử, đệ mở cửa nhé.\” Lúc này cậu ta mới dám đẩy cửa ra.

Đến khi cậu ta đi đến mép giường, chợt nhìn thấy Tạ Trác đã sốt đến mức đuôi mắt cũng đỏ ửng, đầu đổ đầy mồ hôi, cứ như là bị bóng đè vậy. Cát Võ nhảy dựng lên, vội vàng quay người chạy đến Thiên Thu quán.

Nửa canh giờ sau, Tống đại phu thở hồng hộc chạy vào phòng ngủ, đưa tay kiểm tra trán của Tạ Trác: \”Sao lại nóng thế này?\”

Cát Võ chạy đi chạy về một chuyến, nhưng hơi thở vẫn rất vững vàng. Trên đường đi, cậu ta cứ bị cằn nhằn mãi nên rất sợ Tống đại phu. Cậu ta vội vàng đưa hòm thuốc mình cầm trên tay sang, đáp: \”Mấy ngày nay công tử ngủ không ngon, tâm sự nặng nề. Huynh ấy bảo là phải biên soạn Sử Ký gì đó, vậy nên hơn nửa cái Hàn Lâm Viện đều phải dọn vào cung. Con chỉ có thể chờ ở cửa cung, không được vào. Nhưng nhìn vẻ mặt của công tử, có vẻ như sự vụ bận rộn lắm.\”

Tống đại phu nhét cánh tay gầy gò của Tạ Trác vào chiếc chăn gấm, hàng mày nhíu chặt: \”Theo tình trạng này, chắc hẳn là đêm qua bị lạnh, lại ngủ không ngon nên giờ bệnh tình mới chuyển nặng như thế. Không phải ta bắt cậu canh chừng công tử cho cẩn thận rồi à? Công tử không biết tự chăm sóc bản thân thì cậu càng phải để ý nhiều hơn!\”

Cát Võ đứng yên một bên, khoanh tay nghe dạy dỗ.

\”Đừng mắng đệ ấy, là do đêm qua con giật mình tỉnh giấc, ra mồ hôi, lại bị gió thổi vào người.\”

Cát Võ giật mình: \”Công tử tỉnh rồi ạ?\”

\”Ừm.\” Hơi thở của Tạ Trác rất yếu, giọng nói cũng nhẹ: \”Tống đại phu muốn mắng thì cứ mắng con đi.\”

\”Công tử cho rằng mình bị bệnh nằm trên giường là ta không dám mắng hả?\” Tống đại phu bị dáng vẻ như thể chuyện chẳng liên quan đến mình của y chọc giận, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ giọng: \”Cát Võ nói mấy ngày nay công việc của công tử bề bộn, rất mệt mỏi, nhưng đêm đến cũng chẳng ngủ được. Sao thế? Không thể thương yêu cái cơ thể rách nát của mình một chút ư? Công tử cho rằng mình giống với người bình thường, có thể thao thức cả đêm à? Còn nhớ ta đã từng nói gì không?\”

Đôi môi tái nhợt của Tạ Trác khẽ mỉm cười, trấn an: \”Thúc nói chậm thôi, con đang nghe mà.\” Y yếu ớt ho khan hai tiếng, sau đó trả lời câu hỏi của Tống đại phu: \”Mạch bị nghẽn, nếu cẩn thận điều dưỡng cũng chỉ sống được năm năm.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.