Tiếng bước chân vang lên ở tầng dưới
Giang Lâu Khí tiện tay ném xuống tập hồ sơ ghi lại vong hồn vào địa phủ, trong lòng vừa nghi hoặc vừa mừng thầm: Hôm nay may mắn vậy? Mới khai trương đã có khách tới rồi?
Cậu đi nhanh như bay, vội vàng xuống lầu, kết quả thấy một đám người ăn mặc lòe loẹt, trong nháy mắt niềm vui trên mặt chỉ còn lại một dấu chấm hỏi to đùng.
Đây là khách hàng đó hả?
Giang Lâu Khí tay nhét vào túi quần, đứng thẳng lưng, hoàn toàn quên mất lời ông nội nói KHÁCH HÀNG LÀ THƯỢNG ĐẾ.
Cậu mặt mày nghiêm túc, nói hươu nói vượn: \”Mấy người đi nhằm chỗ hả? Đây là Sở Đặc Vụ SNE, không phải show thời trang, cũng không phải chỗ chơi trò cosplay!\”
Những lời này làm cho bạch hồ Tô Thiển đang vẫy vẫy chín đuôi vẻ mặt ngơ ngác, thân hình cô bốc lửa, hỏi: \”Cosplay là gì vậy?\”
\”Chị Tô, chắc là cậu ấy nói chị đó, Cosplay là hóa trang thành nhân vật nào đó, con người bây giờ rất thích.\”
Thiếu niên đeo tai nghe, tầm tuổi dậy thì hăng hái giải thích.
Cậu đi đến chỗ Giang Lâu Khí, hai mắt sáng lên, không chút e dè mà nắm cánh tay đối phương \”Xin chào, xin chào, anh đẹp trai, kết bạn không, tôi tên Chu Gia Dực, là một thiếu niên nghiện internet\”
Giang Lâu Khí bỗng dưng cảm thấy khí lạnh ập tới, cả người cảm giác lạnh run.
Thiếu niên trước mặt rõ ràng là một thằng nhóc nhưng tay so với đỉnh Everest còn lạnh hơn!
Cậu lập tức rút lại cánh tay đã lạnh ngắt của mình, trực giác nói cho cậu biết, tên quỷ này không phải người! Càng không phải một thằng nhóc!
\”Chúng tôi không có Cosplay đâu, là hàng thật giá thật đó.\”
Giang Lâu Khí nhìn người đang nói, khóe miệng hơi cong lên, không nói nên lời.
Chủ nhân của âm thanh ưu nhã mà đứng, đôi mắt đỏ vô cảm, tròng mắt đỏ thẩm mang theo áp lực, tóc đỏ che đi cái cổ trắng của hắn
Mẹ nó… Còn có ma cà rồng?
Ma cà rồng kia cảm nhận được ánh mắt của cậu, cong môi cười cười, \”Lần đầu gặp mặt, giới thiệu một chút, ta là Tây Nặc Griffith, Giang sở trưởng, thân mến\”
Giang Lâu Khí có chút thiếu kiên nhẫn, nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh, tay làm động tác ý bảo hắn ngừng lại. Cậu cũng không thấy gì lạ khi đối phương biết được tên mình.
\”Chờ chút, gì đó Hải Phi Ti ơi, ai mang mấy \’người\’ tới vậy? Có việc muốn giao cho tôi làm à?\”
Người Phương Tây \”Hải Phi Ti\” nào đó khuôn mặt ngay lập tức trắng bệch, dù khuôn mặt hắn đã trắng bệch sẵn nên có nhìn cũng không thấy khác gì, cắn răng gằn từng chữ một: \”Là Tây Nặc Griffith!\”
\”Hahaha—.\”
Tô Thiển và Chu Gia Dực cười nhạo, tuy nữ hồ không biết Hải Phi Ti có nghĩa gì nhưng thích xem Tây Nặc Griffith xấu hổ, đáy lòng càng thêm cảm thấy Giang sở trưởng rất thú vị.