[Edit] Ta Cùng Chúa Tể Địa Ngục Yêu Đương – Chương 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Ta Cùng Chúa Tể Địa Ngục Yêu Đương - Chương 1

\”Kiếp trước vận mệnh đến với ngươi, kiếp này nợ nần sẽ sống trả. Nếu như có duyên gặp mặt, chúng ta sẽ nắm tay nhau trước điện Diêm Vương.\”

Đêm nay là ngày rằm 15 tháng 7, ba kim trên mặt đồng hồ đột nhiên dừng lại ở vị trí mười hai giờ.\”Tí tách tí tách\” thanh âm đột nhiên im bặt, không còn động tĩnh gì.

Trong mấy dặm trên đỉnh núi ngôi mộ nằm sát nhau, bia mộ khắp nơi, lá rơi rụng trên mặt đất, sương mù bao phủ càng thêm vẻ quỷ dị, gió lạnh từng trận thỏi đến.

Cậu bé co chân quỳ xuống một góc trong nghĩa trang, thấp 3 nén nhang trước bia mộ, tàn nhang rơi xuống đất.

Cậu nuốt một ngụm nước miếng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, rồi lặp lại câu thần chú

Chết tiệt, sao tự dưng lại bày trò chơi thật hay thách với đám bạn làm chi. Còn không dứt khoát chọn thật!

Giờ thì hay rồi, thử thách mạo hiểm này đáng sợ quá, đám bạn vẫn muốn chơi tiếp, cảm giác ma sắo tới luôn rồi…..
Ở phía sau bia mộ giấu cái amera luôn sẵn sàng quay lại cảnh kích thích bất cứ lúc nào.

\”Sao vẫn chưa tới? Quỷ ca này, anh mau tới đây đi! Để tôi còn về báo cáo kết quả nữa…\” Hai mắt thiếu niên nhắm chặt, cậu nhỏ giọng nói thầm, thanh âm nhẹ như lúc nào cũng có thể bị gió cuốn đi mất.

Có lẽ là đáp lại lơi cầu nguyện của cậu, lúc nãy gió lạnh còn đang gào thét chợt dừng lại.

Xung quanh yên tĩnh đến nặng nề, cây cỏ đều bất động, không khí loãng dần, chỉ nghe thấy tiếng tim cậu đang đập nhanh.

Một làn sương đen dày đặc từ đâu bay tới, còn loáng thoáng có mùi Long Diên Hương(*)mang theo mùi ngọt ngào của đất.

(*)Long Diên Hương: phân cá nhà táng. Mang mùi đất, biển, xạ động vật. Có loại mang mùi ngọt ngào hoặc giống mùi thuốc lá hay mùi gỗ đàn hương.

Không phải là mùi đất thông thường mà như mùi đất khi trời bắt đầu mưa, nước mưa làm ướt đất toả lên.

Trong lớp sương mù dày đặc, chỉ thấy một mảnh hỗn độn, đỉnh núi phía xa như phủ lên lớp lụa mỏng.

Sương mù càng lúc càng dày đặc, lúc đầu từng sợi bay tới, rồi lại tới từng đám khiến mặt đất mờ ảo, tối tăm.

Tầm nhìn của thiếu niên bị sương mù chặn, không gian xung quanh như chỉ rộng trong tầm nhìn.

Cậu cảm thấy không ổn nhanh chóng kẹp lá bùa màu vàng vào giữa các ngón tay và nheo mắt cố gắng nhìn cách đó không xa, chỉ thấy có một tia sáng đỏ ửng mờ nhạt chiếu rọi.

Thiếu niên lấy hết can đảm đi tới, lá bùa trong tay dần nóng hơn, cậu mơ hồ nhìn thấy một người đàn ông có thân hình mảnh khảnh, mặc áo choàng đen lạnh lùng, đầu đội vương miện.

\”Ai, là người hay quỷ?\”

Thiếu niên vừa dứt lời, đối phương phất tay áo, một luồng gió mạnh thỏi tới chuẩn xác lao thẳng vào ngực cậu.

Bàn chân dẫm vào hư không, cậu ngơ ngác, lá bùa cũng không biết rơi đâu mất rồi, đầu óc cậu trống rỗng.

Cậu cứ rơi mãi, vẫn chưa chạm đất, rồi tiếng thét chói tai vang lên như vạn quỷ cùng khóc.
Một giọng nói uy nghiêm, thanh tao và lạnh lùng từ trên cao: \”Nghiệp chướng không trừ, Ba đời bảy kiếp, vĩnh đoạ Diêm La.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.