Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu
Edit: Beltious Soulia/Dã Linh
Beta: Minh Nguyệt
Chương 67 (1608):
Anh ta đến trước mặt Ân Tiểu Phỉ, \”Là người chết lâu lắm rồi, không đáng sợ vậy đâu.\”
Hai mắt Ân Tiểu Phỉ bị dọa đến đỏ lên. Chương Nhạc ôm eo cô nàng, \”Nể mặt Đường Quả, lần này tôi đưa cô đi.\”
Ân Tiểu Phỉ không từ chối. Ở đây âm u, toàn là xương người, thật đáng sợ.
Chương Nhạc ôm eo cô, cô cũng ôm tay Chương Nhạc, dựa vào người anh ta. Lần đầu tiên cô cảm thấy tên này không có đáng ghét như thế.
\”Xương trên đất không đáng sợ. Đáng sợ là, chúng có thể đứng lên.\” Chương Nhạc chậm rãi nói.
Anh ta cảm nhận được cơ thể Ân Tiểu Phỉ cứng lại. Cô nàng nhìn về nơi nào đó, run run, \”Ý anh là… Như thế kia?\”
Chương Nhạc nhìn theo, là một bộ xương khô đang đi đến, \”Đúng vậy.\”
\”Chương Nhạc, thật ra anh là một người rất tốt.\” Ân Tiểu Phỉ ôm Chương Nhạc thật chặt, chỉ sợ anh ta bỏ cô nàng lại một mình.
Chương Nhạc buồn cười, \”Ông đây vốn là người tốt mà. Dẻo miệng thế, sợ tôi bỏ cô ở đây chứ gì?\”
Ân Tiểu Phỉ muốn cãi lại, nhưng đúng là cô sợ thật.
\”Vừa rồi cô gọi tôi là anh cũng hay đấy. Gọi thêm lần nữa đi, ở tòa thành này, tôi che chở cô.\”
Ân Tiểu Phỉ rối rắm một lát. Cô nàng âm thầm phỉ nhổ Chương Nhạc, nhưng miệng vẫn rất thành thật, \”Anh, kế tiếp phải làm phiền anh rồi.\”
\”Đi thôi.\” Chương Nhạc sảng khoái. Lúc ôm Ân Tiểu Phỉ, trong lòng anh ta có phần khác lạ. Anh ta cẩn thận cảm nhận, hóa ra cảm giác ôm con gái là như thế này.
Một nơi nào đó ở thành Tử Vong, một cô gái mặt bộ váy xinh đẹp, đi giày cao gót đứng trên đống xương người. Không hoảng sợ như những người khác, cô vẫn rất bình thản, tay cầm quạt xếp tinh xảo, đôi mắt đánh giá mọi thứ xung quanh.
[Ký chủ đại đại, có gì lạ à?]
Đường Quả không nhìn nữa, nói, \”Cung Úy thế mà không đến cùng ta, lạ thật.\”
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lúc cô đang nghi ngờ, có tiếng bước chân từ xa đến. Không bao lâu sau, một người đàn ông mặc áo đen, đi giày đen xuất hiện trước mặt cô.
Cả người y lạnh lẽo, gương mặt cứng ngắc, làn da trắng bệch, nhìn không giống người sống.
\”Quân Minh?\” Đường Quả nhìn thấy y, hỏi, \”Anh rảnh thế à?\”
Quân Minh không lên tiếng. Y đến trước mặt cô, ý lạnh trong mắt tản đi một chút mới mở miệng, \”Biết em đến, có bận đến mấy cũng phải rảnh.\”
[Ký chủ, người ta thích cô đó.] Hệ thống hóng hớt, [Xem chừng là người ta không có tầm thường đâu, không biểu Cung Úy nhìn thấy sẽ có biểu cảm gì.]