Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu
Edit: Beltious Soulia/Dã Linh
Beta: Minh Nguyệt
Chương 65 (1606):
\”Hắn muốn làm gì thì anh tự đi mà hỏi. Theo như phân tích, mục đích đầu tiên của hắn là phá hủy thế giới Rubik. Hắn không phải người ở đây, phá hủy thế giới Rubik có lợi với hắn.\”
\”Còn những chuyện khác thì tôi chịu.\”
Đường Quả nói như không, nhưng những người nghe đều nghiêm túc.
\”Vậy cô nghĩ ai tiết lộ bí mật?\” Tạ Vận hỏi, \”Nếu biết được thì đơn giản rồi.\”
Đường Quả lắc đầu, \”Đơn giản? Biết rồi thì chúng ta có thể làm được gì?\”
Một câu hỏi khó.
Đúng vậy, biết được thì có thể làm gì?
\”Tôi không hiểu, chúng là là người của thế giới Rubik, sự sống còn liên quan đến thế giới Rubik, sao lại có thể để lộ nhược điểm ra được chứ?\” Chương Nhạc hỏi, \”Nếu thế giới Rubik biến mất, thành chủ cũng phải chết, trừ khi…\” Mắt anh ta sáng lên, \”Trừ khi tìm được cách để đi ra khỏi thế giới này.\”
Tất cả nhìn nhau. Nếu đúng là thế, chỉ sợ không ổn.
Tạ Vận gãi quả đầu máu lửa bù xù như ổ gà, \”Rốt cuộc là Cổ Lâm ở thành Hạnh Phúc hay là Quân Minh ở thành Tử Vong đây?\”
\”Dù là ai thì chúng ta cũng không được để lộ cái gì, cứ âm thầm làm việc trong tối đợi hắn lộ nguyên hình đi.\” Cung Úy nhắc nhở. Vốn tưởng là chỉ có linh hồn bí ẩn và Địch Thần Minh có vấn đề, không ngờ rằng mọi chuyện còn phức tạp hơn thế.
Người ở trong thành Huyễn Kính chỉ cảm thấy thời gian trôi qua dài dằng dặc. Người khác không biết gì thì còn đỡ, chứ như Địch Thần Minh, gã bị giày vò thảm nhất.
Hiện tại tình trạng của gã là, trộm gà không thành còn mất nắm thóc.
Vốn dự tính giết hai người kia, không ngờ rằng khi bọn họ lạc trong ảo cảnh lại nhìn thấy gã như thấy kẻ có thâm thù đại hận.
Hôm đó gã chưa kịp làm gì nhóm Phiêu Miểu thì đã bị đuổi giết, nếu như không có chút thân thủ và được người bí ẩn hỗ trợ, sợ là gã đã mất mạng rồi.
Một tháng chật vật qua đi, quần áo thì rách tả tơi, cơ thể thì bao nhiêu vết thương, vết máu loang lổ. Gã hoàn toàn không biết, đây đều là kế hoạch của Phiêu Miểu và Ngân Hoàn. Dù họ không giết gã thì cũng muốn gã có một tháng khó quên.
Đến ngày cuối cùng, khi tất cả ảo cảnh biến mất, Tiên tử Phiêu Miểu và Tán nhân Ngân Hoàn mở mắt ra. Nhìn thanh kiếm trong tay mình, cả hai ngạc nhiên, nói vài câu rồi cất kiếm, nhìn xung quanh một vòng rồi bỏ đi. Địch Thần Minh nhìn xung quanh, không thấy ai đuổi theo mình nữa thì thở phào một hơi.
Sương mù tan ra, hiện tại gã đang ở trên một khoảng sân rộng, xung quanh có rất nhiều người. Hai anh em Ân Thụy và Dịch Ánh Tuyết đến hỏi thăm gã trước, sau đó Đường Quả, Cung Úy và Chương Nhạc mới xuất hiện.