THẾ GIỚI THỨ HAI: THIÊN HẠ VÔ SONG
Edit: mo_qing_yu
02/12/2018
1.
Lâm Đạm bị cơn đau tim kịch liệt đánh thức, vừa mở mắt thì phát hiện mình đang đứng ở một nơi hết sức chật chội âm u, đi tiếp mười bước có hai cánh cửa sắt, bên trong cửa đang khóa một nam một nữ, nữ mặt đồ đỏ, dung mạo tuyệt đẹp, trong đôi mắt đang trừng Lâm Đạm tràn đầy tức giận và phòng bị.
Nam tử có dung mạo còn đẹp hơn cả nữ tử, áo dài trắng đơn bạc trong bóng tối xõa ra tựa đóa hoa, mái tóc dài màu mực chạm tới đất, khi gió thổi qua đem theo mùi hương thoang thoảng, khuôn mặt như bạch ngọc cực kỳ xinh đẹp dường như đang sáng lên rực rỡ. Hắn an tĩnh ngồi xếp bằng sau cửa sắt, mắt phượng khép hờ, biểu tình không buồn không vui. Nếu không phải ngực hắn còn phập phồng, Lâm Đạm có thể nhầm thành một bước tượng điêu khắc quá mức sống động, cả người từ trên xuống dưới tỏa ánh sáng thuần khiết.
Chẳng qua, Lâm Đạm căn bản không có tâm tư đi quan tâm một nam một nữ này, cô nhàn nhạt liếc họ một cái, lại nhìn hoàn cảnh xung quanh, một câu cũng chưa nói rời đi. Nơi này hiển nhiên là một tòa địa lao, bốn phía còn có tầng tầng thủ vệ trông coi, cũng không phải nơi tốt để sửa sang trí nhớ.
Sau khi Lâm Đạm đi rồi, nữ tử váy hồng mới thanh tĩnh lại, tức giận nói: \”Sư phụ, vừa rồi nàng muốn giết ta!\”
Nam tử ngay cả mắt còn không mở ra, từ từ nói: \”Không cần để ý một người sắp chết.\”
Nữ tử váy hồng vội vàng nhào tới bên cửa tù, thấp giọng truy hỏi, \”Sư phụ, làm sao người biết nàng sắp chết?\”
Nam tử tâm thần hợp nhất, hô hấp dần ngưng, không ngờ tiến vào cảnh giới thiền định. Nữ tử biết lúc này mình có hỏi cái gì, sư phụ cũng không nghe được, không thể không dừng lại. Nàng cách cửa tù cẩn thận quan sát dung nhan hoàn mỹ vô song của sư phụ, trong mắt lóe lên ái mộ, giãy giụa, kính sợ và ưu tư…
—
Lâm Đạm lại mất trí nhớ, trừ việc mình vốn tên Lâm Đạm, hoàn toàn không nhớ bất kỳ thứ gì khác. Tại sao dùng từ \”lại\”? Bởi vì hình như cô hết sức quen thuộc với loại chuyện thế này, cực kỳ giỏi ứng đối, cơ hồ ngay lập tức điều chỉnh lại suy nghĩ, không để cho người ngoài nhìn ra đầu mối, sau đó tìm một nơi tĩnh lặng sửa sang lại trí nhớ trong đầu.
Nguyên chủ cũng tên Lâm Đạm, là Tả hộ pháp Đông Thánh giáo, nơi này là tổng bộ của Đông Thánh giáo, sâu trong lòng núi Long Ẩn. Đông Thánh giáo làm việc không công bằng, khuếch trương nhanh chóng, mấy năm gần đây bị chính đạo coi là Ma giáo, muốn diệt trừ, là một hộ pháp trong giáo, Lâm Đạm tự nhiên bị coi thành yêu nữ.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, nàng tự nhiên từng làm rất nhiều chuyện xấu, nhưng ai có thể biết, hết thảy đều do nàng bị bắt buộc. Nguyên chủ là một bé gái mồ côi, khi còn bé được lão giáo chủ Đông Thánh giáo thu nuôi và dạy dỗ võ công. Vì cảm ơn ân tình của lão giáo chủ, nguyên chủ thề sẽ bảo vệ thiếu chủ thật tốt, cũng chính là con trai lão giáo chủ Hạ Sùng Lăng. Đợi khi nàng vừa được mười hai mười ba tuổi, võ công có chút thành tựu, lão giáo chủ hỏi nàng có muốn tiến thêm một bước hay không. Nàng không chút do dự nói có, vì vậy lão giáo chủ cho nàng uống một viên thuốc độc, giao sinh mạng vào tay thiếu chủ, lúc này mới truyền thụ một loại công pháp đỉnh cấp cho nàng.