Giang Nguyệt tỉnh lại trong lều trại ấm áp.
Mưa rơi từng hạt nặng trĩu, gió rít gào bên ngoài. Trên người cô quấn áo choàng dày, hơi nóng dịu dàng thổi vào mặt, đầu óc cô dần tỉnh táo lại.
Trong đây có rất nhiều Alpha, mọi người túm năm tụm ba lại với nhau trò chuyện rôm rả, chỉ có Giang Nguyệt lẻ loi một mình ngồi cạnh máy sưởi.
Cô chậm chạp ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, thấy Tống Dương ngồi cùng một nhóm tám người ở phía Đông Nam của lều, đang tám chuyện sôi nổi với một người khác, đã quay trở về dáng vẻ đẹp trai sáng ngời.
Cảm nhận được có người nhìn mình, Tống Dương cũng quay đầu sang. Bốn mắt chạm nhau, hắn lập tức lảng đi.
Rõ ràng trong lều rất ấm, nhưng Giang Nguyệt vẫn thấy lạnh lẽo như rơi vào hầm băng.
Tống Dương vượt qua bài thi rồi, còn kẻ không vượt qua được mình đây sẽ bị loại.
Vậy bây giờ cô phải làm gì? Có thể cô sẽ đi thi công chức, tuy không thích giới tính Alpha nhưng cô phải công nhận là Alpha rất dễ xin việc. Dù ở vị trí nào người ta cũng sẽ ưu tiên tuyển Alpha có sức khỏe.
Thực ra trước kia đôi khi Giang Nguyệt cũng có ảo tưởng muốn trở thành những cô gái như Hoa Mộc Lan hay Mục Quế Anh, nhưng cũng chỉ dừng ở suy nghĩ mà thôi.
Mọi người nói chuyện rất nhỏ, Giang Nguyệt lặng yên kéo áo choàng quấn chặt lấy bản thân. Dù không muốn thì cô vẫn nghe rõ mồn một từng câu từng chữ nhóm Tống Dương nói với nhau.
“Không qua ngồi với cô ấy à? Tôi nhớ hồi đầu hai người luôn đi cùng nhau mà, tôi rất ấn tượng với thành tích bài thi theo dấu mục tiêu của cổ.”
Tống Dương đáp: “Giờ thì hết rồi, đâu phải bạn bè nào cũng có thể đi cùng nhau mãi. Cô ấy rớt rồi, vậy thì khoảng cách giữa hai chúng tôi sẽ ngày càng lớn, cách biệt tầng lớp khó làm bạn lắm.”
Mọi người tán thành sôi nổi: “Cũng đúng, cô ta không vượt qua bài thi cuối thì chắc rớt rồi. Nhưng ngoại hình cô ta không tệ, muốn dựa mặt kiếm tiền cũng không phải không được.”
Alpha rất ít khi nào khen ngợi đồng loại, cho nên một Alpha mà được bạn đồng giới khen đẹp thì chắc chắn với những người khác là sắc nước hương trời.
Tống Dương nói: “Ở trung tâm cứu trợ chỗ tôi, cô ta là đẹp nhất đấy.”
Giang Nguyệt nằm sõng soài như con cá chết.
Tâm trí mơ hồ.
Ngoại trừ mơ hồ thì còn có mông lung.
Hoàn toàn lâm vào trạng thái không nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.
Đột nhiên tiếng ồn xung quanh im bặt, bởi vì hai giám thị lần này đã đến.
Xã hội này chú trọng hiệu suất và không câu nệ tiểu tiết, cũng chẳng chào hỏi dông dài. Cặp Alpha vừa đến đã đi vào thẳng vấn đề, công bố kết quả khảo thí.
Alpha nữ vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Thông báo trúng tuyển sẽ được gửi qua thiết bị cá nhân của từng người, nhận được thông báo thì đến thẳng Phòng Giáo Vụ đăng kí. Nơi ở và số phòng sẽ được sắp xếp sau. Sẵn tiện nói luôn, tỷ lệ bỏ học giữa chừng ở trường quân đội Liên Bang không hề thấp, tỷ lệ tốt nghiệp đúng hạn chỉ có 73%. Đừng tưởng thi đỗ vào rồi là có thể yên tâm kê cao gối ngủ.”