(Edit/Nữ Công) Sau Khi Xuyên Không Thành Nữ Alpha – Chương 13: Nhập học 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(Edit/Nữ Công) Sau Khi Xuyên Không Thành Nữ Alpha - Chương 13: Nhập học 7

Tối hôm đó, mái tóc trắng bóc bắt mắt của Bạch Vọng đung đưa trong gió, hắn ngồi trên bồn hoa ở sảnh chung cư, đau thương nhìn lên ô cửa sổ phòng B2708 hắt ra ánh sáng ấm áp. 

Vừa hết tiết hắn đã ba chân bốn cẳng chạy biến, trốn vào nhà ăn ngồi nửa ngày rồi thất thểu ra đây ngồi, không dám về phòng. 

Buổi tối mùa hè ở Lịch Việt nóng điên, Bạch Vọng nhớ thương điều hòa mát rượi trong phòng hơn bao giờ hết. 

Một người bước ra khỏi thang máy ở sảnh, tóc ngắn màu xanh lá đậm, trước trán vài sợi highlight nhạt màu hơn. 

Bạch Vọng với Giang Sâm cũng xem như thân, hai người là bạn nối khố từ thuở cởi truồng tắm mưa đến giờ. 

Giang Sâm ngồi xuống cạnh Bạch Vọng, đưa cho hắn cái quạt mini: “Tao thấy Giang Nguyệt cũng không giận gì đâu.”

Bạch Vọng hậm hực: “Cổ nhìn tao như muốn giết tao luôn chứ ở đó mà không giận, mày không thấy lúc cổ chặt cái con sâu đó hả, lớp da nó cứng muốn chết mà cổ thái như thái dưa hấu, còn đều tăm tắp, nhìn thôi mà tao đã mường tượng được bắp tay cổ gân cỡ nào luôn đấy.”

Giang Sâm cầm quạt thổi gió lên mặt, khuôn mặt đẹp trai lịch thiệp cũng thoáng vẻ buồn đời giùm thằng bạn, hắn ở chung với Tương Tuy người Đông Bắc riết cũng bị lậm khẩu âm, sầu khổ suy tư: “Vậy giờ phải làm sao?”

“Cũng không thể ở đây mãi?”

Bạch Vọng ngửa đầu 45 độ nhìn trời, cũng sầu khổ không kém: “Còn có thể làm gì ngoài chờ đến giờ giới nghiêm rồi vô, chứ giờ mà chạm mặt, Giang Nguyệt tặng tao một đấm xong có khi cổ mới là người phải quỳ xuống cầu tao đừng chết đấy.”

Trong phòng 2708, Giang Nguyệt đang xối ào ào nước lạnh lên toàn thân trong phòng vệ sinh (ý là ký túc xá tụi này vẫn có phòng vệ sinh, nhưng sáu đứa ở thì vẫn phải có vài đứa đi xài nhà tắm/vệ sinh công cộng).

Thời điểm này không ai giành phòng với cô, cô mặc áo ba lỗ quần xà lỏn, xối từng xô nước lên người. 

Liên tục năm xô nước lạnh, tâm Giang Nguyệt cũng lạnh băng như thân thể. 

Giang Nguyệt không muốn nhớ lại cảnh tượng bị phun một bãi huyết dịch khắp người, mặc dù có mặc đồ bảo hộ đầy đủ, nhưng cô vẫn cảm thấy ghê tởm. 

Cô bị vấy bẩn rồi. 

Có tắm rửa cỡ nào cũng không sạch. 

Nhưng những người trong phòng đều là con ông cháu cha, một cô gái yếu đuối không có chỗ dựa như cô đâu thể làm gì họ, chỉ có thể tự gặm nhấm tổn thương tinh thần to lớn này thôi. 

Đó giờ tiểu tiên nữ cô đây là người tốt tính, mặc dù hay õng ẹo không chịu khổ được nhưng Giang Nguyệt cũng không có bị bệnh công chúa, bằng chứng là hồi trước học đại học cô sống chung với mọi người rất hòa hợp. 

Cho nên cô tắm xong rồi thì cũng bỏ chuyện này sang một bên, bình tĩnh lại thì thấy mình có hơi phản ứng thái quá. 

Còn tại sao không đi nhà tắm—— quan niệm và thói quen không phải là thứ muốn đổi là đổi, Giang Nguyệt vẫn chưa vượt qua được rào cản tâm lý. 

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.