Giang Nguyệt chẳng có tí hứng khởi nào với thế giới mới này cả, mà ngược lại mỗi ngày cô đều sống trong lo sợ.
Lo sợ đủ thể loại, giới tính, tiền bạc, quan hệ bạn bè đồng trang lứa, tương lai.
Cô không còn tiền tiêu vặt rủng rỉnh xài mãi không hết nữa, giờ đây mỗi tháng cô chỉ có một nghìn tinh tệ trợ cấp thôi.
Mà chỉ có một nghìn thì làm sao sống nổi ở thế giới tinh tế này trời, mì thịt bò ở cửa hàng nhỏ thôi đã 15 tệ một phần rồi.
Alpha cường tráng khỏe mạnh như Giang Nguyệt một ngày bèo bèo phải năm bữa, sáng trưa chiều cộng hai bữa khuya mà còn phải ăn thêm vài thanh protein trước khi ngủ để không bị giật dậy nửa đêm vì đói.
Đồ ăn ở nhà ăn tầng 4 bán với giá chỉ bằng một phần ba so với bên ngoài, chỉ cần không bén mảng đến nhà ăn tầng 1 đắt đỏ sang trọng thì thật ra một nghìn tệ cũng miễn cưỡng đủ cho Giang Nguyệt ăn no.
Nhưng đã sống thì làm sao mà không tiêu tiền được, cho dù cố tiết kiệm đến đâu vẫn sẽ có những khoản chi ngoài ý muốn phát sinh.
Cụ thể là đôi chân to oạch của Giang Nguyệt, không một đôi vớ nào có thể lành lặn quá ba ngày.
Tiểu tiên nữ tinh tế sao có thể mang vớ rách được, cô phải mua mới. Nhưng sau khi mua liên tục mười hai đôi, Giang Nguyệt quyết định tậu luôn hộp kim chỉ. Có điều cô tuyệt đối không ngồi vá trước mặt đám cùng phòng phú nhị đại kia đâu, lòng tự trọng bé nhỏ của cô chịu không nổi.
Vì thế, mỗi lần khâu vớ, cô đều nhét hộp kim chỉ vào đũng quần, sau đó rón rén chạy ra WC ngồi vá.
Khâu vá là bộ môn không phải ngày một ngày hai là có thể thành thạo, muốn vừa hiệu quả mà vừa đẹp thì không được để lộ đường chỉ. Chuyện này đối với tiểu tiên nữ mười ngón tay trơn nhẵn là một vấn đề không nhỏ tí nào.
Luyện mãi cũng thành tài, Giang Nguyệt cuối cùng cũng nắm được bí kíp rồi, đó là dùng chỉ đậm gần như cùng màu khâu qua lại như đan võng ở chỗ vết rách.
Cách làm này tốn thời gian vô cùng, đã thế thính giác quá nhạy nên Giang Nguyệt thường xuyên nghe thấy tiếng thở dốc rền rĩ, đôi khi là tiếng thở dài thỏa mãn của một Alpha nào đó.
Đôi khi, đôi khi thôi, có vài người chạy đến đây để tự giải quyết nhu cầu. Chuyện này cũng chẳng lạ kỳ gì cả, Alpha nào chẳng thế, Giang Nguyệt cũng thế.
Sau khi unlock được skill khâu vớ, thì vừa lúc Giang Nguyệt hết sữa rửa mặt.
Cô châm thêm nước vào, mỗi lần rửa phải xoa dữ lắm mới ra bọt.
Giang Nguyệt đau lòng vô cùng, cô không bao giờ có thể quay lại làm tiểu tiên nữ sống cuộc sống tinh tế cầu kỳ của trước kia nữa.
Bây giờ cô đã học được cách tính toán chi li, xà phòng cục 5 tệ một cục mua ở siêu thị tắm từ đầu đến bàn chân size 45.
Giã từ luôn khăn mặt dùng một lần xa xỉ.
Cô giờ chỉ còn hai cái khăn thôi, một cái lau mặt và một cái lau hết những chỗ không phải mặt.