[Edit] Kiếm Tôn Hắn Không Đúng Lắm – Chương 8. Thương hoa tiếc ngọc – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Kiếm Tôn Hắn Không Đúng Lắm - Chương 8. Thương hoa tiếc ngọc

Đối với tu sĩ mà nói, kết đan là cửa ải quan trọng nhất của quá trình nhập môn tu hành. Sau khi kết đan, cho dù không cố ý hấp thu linh lực, kim đan cũng sẽ chủ động làm việc này. Linh lực trong linh mạch sinh sôi không ngừng, lưu chuyển liên tục.

Vô số tu giả kém cỏi cả đời chỉ dừng chân ở luyện khí, trúc cơ mà không tài nào kết đan, sống tạm một hai trăm năm rồi chết đi. Chỉ khi kết đan thành công, mới có thể giữ mãi tuổi xuân đi trên con đường trường sinh, truy tìm ba ngàn đại đạo, đến lúc đó thời gian trăm năm chỉ như cái búng tay mà thôi.

Bởi vậy Tạ Mính mới làm người ta sợ hãi.

Mạnh mẽ không phải điều đáng sợ nhất, đáng sợ là hắn vẫn còn rất trẻ.

Có thể kết đan không, bao giờ kết đan quyết định một người có thể đi bao xa. Nếu hơn hai mươi mà kết đan, đó là tư chất thượng thừa ai cũng ao ước.

Các đại thế gia, môn phái nếu có gặp nhau cũng không tránh được bàn luận so sánh: Đứa trẻ nhà ngươi năm nay kết đan chưa? Có thuận lợi không? Ây dà đứa nhỏ nhà ta năm trước đã kết đan rồi. Hoặc là có người ở trong vực Thông Linh khen ngược \”Các vị tiền bối, ta mười tám tuổi mới kết đan có phải quá kém không huhu\”…

Năm đó Dược Vương tự tay bắt mạch, nói rằng cả đời này Sở Chiếu Lưu khó lòng kết đan thêm nữa. Lời này thật ra đã nói giảm đi rồi, với tình trạng của y lúc đó thì chỉ đành bỏ giấc mộng cầu tiên vấn đạo thôi.

Đã là đứa con trời chọn được vô số người tung hô, kết quả chưa đi được bao xa đã té ngã. Cả tu giới đều xôn xao, có người thờ ơ lạnh nhạt, có người giậu đổ bìm leo, có người lắc đầu thở dài, đủ kiểu phản ứng.

Cho nên khi biết Sở Chiếu Lưu lần nữa kết đan thành công, thậm chí đã kết cả trăm năm trước, còn là trong tình huống linh mạch đứt khúc, tu vi biến mất, Sở Hạ Dương nới hoảng hốt kinh ngạc như vậy.

Thậm chí là sợ hãi.

Kiếm Minh Hoằng như sao băng xé ngang bầu trời. Sở Chiếu Lưu thảnh thơi đứng phía sau Tạ Mính được hắn chắn gió cho. Linh mạch khô cạn làm vết thương cũ tái phát, y che môi khụ khụ mấy tiếng. Vươn ngón trỏ chọc chọc Tạ Mính, y tò mò: \”Hình như ngươi không kinh ngạc về chuyện ta kết đan lắm?\”

Tạ Mính quay đầu liếc y một cái, đôi mắt trong trẻo như đầm nước sâu, có thể chiếu rõ lòng người: \”Bởi vì ta không mù.\”

Một câu nói thôi mà coi như mắng tám chín phần mười tu sĩ trong thiên hạ.

Không hiểu sao Sở Chiếu Lưu cảm thấy hết sức vui mừng.

Tạ Mính trầm mặc một lát, lại hỏi: \”Linh mạch của ngươi, bây giờ thế nào rồi?\”

Tạ Mính hỏi trực tiếp như vậy, Sở Chiếu Lưu cũng không thể lừa gạt cho qua, thế là y bắt đầu lải nhải: \”Cái này nói ra thì dài. Đó là một ngày xuân tuyết trắng tan dần, hoa thơm chim hót, trên bầu trời cốc Thần Dược tràn ngập màu xanh…\”

Tạ Mính nâng tay.

Sở Chiếu Lưu co được giãn được, thấy thế lập tức đổi giọng tóm tắt: \”Ta ngủ một giấc dậy, phát hiện mình không cẩn thận kết đan rồi.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.