Tính tình Tạ Mính trước nay luôn rất rõ ràng: hoặc là ngậm miệng không nói, hoặc là thản nhiên thừa nhận. Nhưng Sở Chiếu Lưu không ngờ tới hắn có thể thản nhiên cỡ này!
Thậm chí còn giỡn y nữa!
Cái cảm giác này, có khác gì ngồi xếp bằng với Tạ Mính nghe người ta kể chuyện khiêu dâm của họ đâu!
Cơn nóng nhanh chóng leo lên mặt làm Sở Chiếu Lưu điên cuồng quạt quạt quạt, khoé mắt lén lút đánh giá Tạ Mính. Thấy mặt hắn vẫn cứ là lù lù ra đó, hoàn toàn không bị mấy câu thúi quắc của Sh làm cho khó chịu, giác ngộ!
Y và Tạ Mính coi như là bạn bè rồi. Giữa bạn bè sao có thể so đo? Dù sao cũng đâu phải y nói đâu.
Tạ Mính không xấu hổ thì mình xấu hổ gì chứ.
Moi ra một đống lý do thoái thác để thuyết phục chính mình làm Sở Chiếu Lưu yên tâm hơn hẳn, làm như không có chuyện gì nói chuyện tiếp: \”Ngươi bên kia có phát hiện gì không?\”
Đúng là biết tự an ủi nhỉ.
Tạ Mính khẽ nhìn vành tai đỏ bừng của y mà bất giác xoa tay, nói: \”Không có. Còn ngươi nữa, hình như toàn lười biếng.\”
Sở Chiếu Lưu không vui liếc hắn: \”Chẳng phải ngươi nghe rồi sao, cũng đâu phải ta thích vậy.\”
Dừng một chút, y bỗng nhớ ra điều gì mà hoảng hốt: \”Từ từ, lúc nãy ngươi nghe lén, bạn chim trong túi….\”
Bây giờ còn chưa đủ tháng tuổi nữa, đừng để bị dạy hư nha!
Tạ Mính bình tĩnh móc cục bông vàng đang say sưa ra: \”Đánh ngất.\”
Sở Chiếu Lưu: \”… Ta không biết có nên khen ngươi hay không.\”
Đón lấy ánh mắt nghi hoặc của Tạ Mính, Sở Chiếu Lưu thở dài chân thành đề nghị: \”Tạ Tam, sau này ngươi đừng nuôi con nhé.\”
Hai người vừa nói vừa xuyên qua một bụi rậm, phía trước thông thoáng dưới ánh trăng, hiện lên một tấm bia đá cổ xưa. Phân nửa tấm bia nằm trong đất, nó bị dây leo khô quấn quanh cùng với rêu xanh dày đặc, nếu không cẩn thận có khi không phát hiện được.
Mắt thấy Tạ Mính rút Minh Hoằng ra có vẻ định bào cho sạch, Sở Chiếu Lưu vội móc một tấm bùa bắt lửa cho nó bay nhanh đi làm việc: \”Xin thương xót, đừng làm phiền Minh Hoằng nữa.\”
Minh Hoằng u uất run lên như đang đáp lại y. Tạ Mính lạnh lùng nhìn nó, khoé môi nhấp nhấp.
Một tấm bùa bắt lửa rơi trên bia đá đủ để lửa cháy cao, trong nháy mắt đốt sạch rêu xanh và dây khô. Sở Chiếu Lưu lại búng tay một cái, một trận gió to kéo đến hất sạch bụi tro trên đó làm lộ ra tấm bia hoàn chỉnh, văn tự cổ xưa huyền ảo cũng lộ ra dưới ánh trăng. Có lẽ bị năm tháng cùng mưa gió ăn mòn, chữ viết trên đây cũng hơi mơ hồ.
Quanh tấm bia toàn là cành gãy lá khô, còn có mấy vũng nước lớn nên không có nhiều chỗ đặt chân, Sở Chiếu Lưu mò lại gần vuốt cằm đánh giá: \”Không ngờ đúng là vậy. Tạ huynh, tới đây tới đây.\”
Tiếng bước chân ngày càng gần, sau đó là hương thơm lành lạnh kề bên. Có lẽ do nơi đặt chân quá hẹp, Tạ Mính đứng sát y lắm, rũ mắt nhìn: \”Đảm đương… Chìa khoá.\”