[Edit] Kiếm Tôn Hắn Không Đúng Lắm – Chương 23. Bỏ chồng bỏ con. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit] Kiếm Tôn Hắn Không Đúng Lắm - Chương 23. Bỏ chồng bỏ con.

Ngươi kêu ta há là ta phải há à, mất mặt thế?

Sở Chiếu Lưu mơ mơ màng màng nghĩ, miệng lại ngoan ngoãn mở ra.

Hình như người kia bật cười.

Là kiểu cười nhẹ bằng hơi mũi, rất quyến rũ.

Sở Chiếu Lưu vốn đang vừa xấu hổ vừa bực bội, nghe hắn cười dễ nghe như vậy bực dọc gì cũng tan hết, thậm chí còn muốn đến gần, nghe hắn cười nhiều thêm nữa.

Môi bỗng bị ngón tay lạnh lẽo chạm vào, nhẹ nhàng ve vuốt tràn ngập sự mờ ám. Người nọ cười đủ rồi, ôn hoà nói: \”Đêm qua dạo hội đèn lồng ngươi một hai đòi mua hộp son kia. Mấy hôm nữa đại hôn, ta thoa giúp ngươi xem có hợp không, hửm?\”

Sở Chiếu Lưu như nghe sét đánh ngang tai mà tê cả da đầu.

Đại hôn gì?

Son môi gì nữa?

Y niệm một trăm chữ \”không\” trong đầu, miệng lại cười khẽ, mờ ám đáp: \”A? Ngươi muốn thoa thế nào?\”

Vừa dứt lời, trên môi bỗng cảm giác được hơi lạnh, mềm mại, hô hấp bị người ta cướp đoạt. Đầu óc vốn mơ màng bị hôn thành một vũng nước, cảm giác môi lưỡi chạm nhau chân thật truyền đến.

Sở Chiếu Lưu sống trăm năm có lẻ, lúc nào trông cũng như công tử bột ăn chơi trác táng nhưng thật ra ngây thơ vô cùng, còn chưa nắm tay ai bao giờ, cứ thế ngây ra trên giường.

Y hoảng hốt quơ tay múa chân muốn đẩy người kia ra, may mà quyền điều khiển cơ thể đã quay trở lại, y bèn dùng hết sức đẩy ra. Nhưng chẳng có bao nhiêu sức hết, y dễ dàng bị người ta giữ chặt.

Người nọ thả môi y ra, giữ chặt cổ tay, rũ mắt nhìn y: \”Nghịch gì đấy?\”

Khuôn mặt kia vẫn như giấu trong sương mù, ánh mắt nhìn y lại trong veo, giống như tuyết lạnh vậy.

Không hiểu sao lồng ngực y tê rần, rùng mình tỉnh giấc.

Khi tỉnh lại, cảm giác tê dại khi hôn vẫn còn sót lại trên môi, như thể đó là một nụ hôn chân thật.

Sở Chiếu Lưu đờ đẫn mở mắt ra.

Mới qua một trận ác chiến, y vậy mà còn nằm mộng xuân?

Y còn nằm dưới nữa?!

Suy nghĩ vẩn vơ một hồi, đầu óc y còn chưa về đúng chỗ, bỗng nghe một âm thanh nhỏ bé: \”Chíp-\”

Sở Chiếu Lưu không kịp nhìn xung quanh đã bị nó hấp dẫn cúi đầu xuống. Không biết từ khi nào xuất hiện một cục lông vàng óng, trên cái đầu tròn xoe còn có một chỏm lông đỏ, đôi mắt tròn xoe như hạt đậu đen. Thấy y tỉnh, nó hưng phấn vẫy cánh muốn cọ mặt y: \”Chíp chíp.\”

Sở Chiếu Lưu thốt nhiên biến sắc, vèo một phát nhảy xa ba thước, đầu mũi ngứa ngáy làm y nghiêng đầu hắt xì.

Cục lông bị bỏ rơi thì sửng sốt, oan ức vỗ cánh, ngả nghiêng vừa bay vừa lăn qua.

Sở Chiếu Lưu vội vã đưa tay ngăn chặn: \”Đừng đừng đừng! Ta chịu không nổi, anh bạn này anh ở đâu ra vậy?\”

Cục lông thấy tư thế từ chối, ngừng lại, nghiêng đầu, thắc mắc: \”Chíp?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.