Edit: Tracy F (Vi Tiểu Bảo)
\”Vèo!\”
Cố Tá xoay người nhảy lên, duỗi tay bắt lấy dây đằng, trực tiếp mượn sức đẩy bay ra.
Cùng thời khắc đó, ấn đường hắn phát ra một đạo ngân trùy, lao thẳng vào giữa miệng máu của quái điểu. Quái điểu kia lập tức dừng lại, vỗ cánh điên cuồng, ngay sau đó hai cây ngân trùy một trái một phải xuyên thủng hai cánh, lại thêm ba cây ngân trùy liên tục bắn ra, đem quái điểu kia hoàn toàn đánh nát!
Cố Tá nương theo dây đằng trượt xuống, đứng dưới cây đại thụ mà thở hồng hộc.
Lại nói tiếp, sau khi đạt tới Tiên Thiên cảnh tố chất thân thể không phải sẽ rất tốt sao? Làm sao mà hắn cùng quái điểu tứ cấp kia truy đuổi một lúc lâu, lại có thể mệt thành cái dạng này hả?
Thật là không còn gì để nói.
Công Nghi Thiên Hành từ trên nhảy xuống, y vừa rồi vẫn luôn đứng trên cây quan sát an nguy của Cố Tá, thấy hắn đã giải quyết xong một con quái điểu tứ cấp mới yên lòng.
Y trong miệng còn nói lời khen tặng: \”A Tá làm tốt lắm!\”
Ngón tay Cố Tá gãy gãy sườn mặt: \”Lần này dùng sáu cây Ngân Trùy Thứ.\”
Công Nghi Thiên Hành nói: \”Không hề lãng phí, như vậy rất tốt.\”
Cố Tá biết đại ca là cổ vũ hắn, hắn nói: \”Nếu cây thứ nhất ta có thể trực tiếp đâm vào miệng quái điểu, hai cây tiếp đó là đôi mắt nó, nói không chừng cuối cùng không không cần dùng đến ba cây, chỉ dùng một hoặc hai cây là có thể thành công.\”
Công Nghi Thiên Hành cười: \”Lại đánh nhiều thêm vài trận, tự nhiên sẽ có thể nắm chắc.\”
Cố Tá ngầm đồng ý. Cũng giống như luyện dược, luyện càng nhiều tự nhiên sẽ hiểu rõ làm thế nào để có thể không lãng phí.
Vì thế hắn không hề bận tâm chuyện này, ngược lại trực tiếp bổ nhào về phía hồ nước.
Xung quanh hồ nước có mấy nhánh cỏ rậm rạp tinh tế sinh trưởng, đó chính là Yên La thảo.
Cố Tá phóng xuất ra tinh thần lực, rất tinh chuẩn mà trong đống Yên La thảo dày đặc kia tìm được vài cọng có dược hương càng nồng đậm. Vận khí không kém, hiện tại đã thu được ba cây Yên La thảo hơn trăm năm, trăm đó có một cây đạt đến một trăm năm mươi năm — trên nhánh cỏ thon dài, mười năm một sợi hoa văn màu đỏ nhàn nhạt đan xen nhau, đặc biệt mỹ lệ.
Hắn cùng Công Nghi Thiên Hành ở đây đã hai ngày, ngày đầu tiên khi họ phối hợp giết chết hoang thú thằn lằn trong sơn tuyền hái được hai cây Yên La thảo trăm năm, sau đó bọn họ lại đi đến vài nơi tập trung nhiều Yên La thảo — cũng chính là chỗ nhiều nước, sau đó liên tục đánh giết hoang thú đến hiện tại mới thôi, trong tay hiện có mười hai cây Yên La thảo trăm năm.
Thu hoạch như vậy không thể nói là không tốt.
Nhưng càng đáng mừng chính là, Cố Tá lúc bắt đầu không dám đối phó với hoang thú tứ cấp, cũng không biết chính mình có thể tạo thành bao nhiêu thương tổn lớn với hoang thú tứ cấp, cũng không thể xác định chuẩn thực lực chúng nó. Nhưng bây giờ khi nhìn thấy hoang thú tứ cấp là có thể phân biệt được chúng mạnh hay yếu, hơn nữa cũng dám đánh lén, còn dám chạy đến đối mặt, tiến bộ không thể nói không lớn.