Edit: Tracy
Dọc đường đi Cố Tá ngồi trước Công Nghi Thiên Hành, cảm giác chính mình giống như tiểu hài tử được người khác ôm lấy, quả thực không thể nào 囧 hơn. Lúc này muốn hối hận cũng không kịp rồi, hắn chỉ có thể trong lòng thầm hạ quyết tâm, chờ đến khi kết thúc rèn luyện, nhất định phải tìm mọi cách học cưỡi ngựa mới được!
Công Nghi Thiên Hành tựa hồ nhìn ra Cố Tá đang quẫn bách, cũng không trêu chọc hắn, y giữ chặt dây cương, dùng tốc độ nhanh nhất lên đường: \”A Tá, thử dùng tinh thần lực ngăn cản gió thổi vào xem.\”
Cố Tá: \”Gì cơ?\”
Tiếng gió quá lớn.
Công Nghi Thiên Hành cúi đầu, kề sát bên tai hắn nói lại một lần.
Cố Tá hiểu rõ.
Ý niệm trong đầu vừa động, một tầng hơi mỏng tinh thần lực từ ấn đường phun trào ra, trong giây lát ở xung quanh hình thành một cái lồng trong suốt.
Công Nghi Thiên Hành có thể cảm giác được người trong lòng ngực cùng chính mình nhiều hơn một tầng vách ngăn. Tiếng gió xung quanh vu vu thổi tới, đem tóc dài của y thổi quét, nhưng tiểu luyện dược sư của y phảng phất như đang ở trong một không gian khác, một chút cũng không bị gió ảnh hưởng.
Xem ra, có vẻ như là thành công.
Cố Tá cũng phát hiện mình thành công, hắn càng phát hiện tinh thần lực cuồn cuộn không ngừng phóng ra, căn bản không hề biết mệt mỏi! Vì thế hắn thử thăm dò, đem tinh thần lực đến dò xét trên người đại ca nhà mình.
Phút chốc, Công Nghi Thiên Hành phát hiện có gì đó đụng chạm vào mình, mà cố tình y lại nhìn không thấy được, chỉ có cảm giác… Có chút ý tứ.
Công Nghi Thiên Hành đoán là Cố Tá đang thử cái gì đó, cũng không phản kháng, ngược lại đem khí tức thu liễm lại, ý tứ \”Hoan nghênh.\”
Cố Tá được cổ vũ, lập tức gia tăng tinh thần lực phát ra, trong vài giây ngắn ngủi quanh thân Công Nghi Thiên Hành cũng được bao trùm bởi một tầng hơi mỏng tinh thần lực!
Công Nghi Thiên Hành không còn cảm giác gió thổi đến.
Nhưng giờ khắc này y lại cảm giác được phía trước là thân thể ấm áp, lại xuất hiện trong lòng ngực mình.
Đây là… Đem cả hai người đều bao trùm trong cùng một tầng tinh thần lực.
Cố Tá có được kỹ năng mới nên cảm giác rất vui vẻ. Nhưng là đang cưỡi ngựa, quay đầu lại nói chuyện cũng không tiện. Bởi vậy hắn liền truyền âm: Đại ca! Cảm giác thế nào?
Công Nghi Thiên Hành bật cười, ôn hòa trả lời hắn: Cảm giác rất tốt, A Tá rất lợi hại.
Cố Tá đỏ mặt.
Vừa rồi hắn giống như là đang khoe khoang nha…
Hắn lắc lắc lắc đầu, không hề có ý \”khoe khoang\” đâu…
Nửa ngày trôi qua.
Hoang mã thuận lợi dừng trước một cánh rừng.
Nhìn xa xa, có vài ngọn núi cao tư thái hùng vĩ, chỉnh thể giống như bạch hạc giương cánh, ở giữa có một dòng nước chảy, cho nên mới có tên là Bạch Hạc Giản.