[Edit/Đm] Quyến Rũ Có Chủ Đích-Mạch Lạc Nha – 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit/Đm] Quyến Rũ Có Chủ Đích-Mạch Lạc Nha - 11

Sắc mặt Phương Duệ thoáng chốc cứng đờ, vội vàng rút tay mình về.

\”Em ngồi yên ở đây đừng cử động, anh đi lấy chút đồ.\”

Lòng bàn tay Phương Duệ vừa rời khỏi tuyến thể, Tạ Hạnh đã theo bản năng muốn đi theo, Phương Duệ liền quay đầu lại: \”Nghe lời!\”

Tạ Hạnh bây giờ đang ở trong kỳ mẫn cảm, kỳ mẫn cảm của alpha nếu không được xoa dịu chắc chắn sẽ dẫn đến phát tình. Mà alpha một khi đã phát tình. Nồng độ tin tức tố sẽ tăng gấp nhiều lần so với kỳ mẫn cảm, đến lúc đó cho dù có bịt kín cửa sổ cũng không ngăn được tin tức tố bay ra, nếu để cho tin tức tố bị phát tán ra ngoài, không chỉ omega bị thu hút, mà cả alpha xung quanh cũng sẽ rối loạn.

Việc phóng thích tin tức tố ở nơi công cộng là bất hợp pháp, không quá hai tiếng. Cảnh sát sẽ tới gõ cửa nhà, cưỡng chế bắt Tạ Hạnh đi cách ly .

Phương Duệ lấy miếng dán đã chuẩn bị sẵn trong hộp thuốc ra, nói sẽ dùng thuốc ức chế sau, nhưng Tạ Hạnh kiểu gì cũng không chịu dán.

\”Em nghe lời đi, dán lên rồi sẽ không khó chịu nữa.\”

\”Không muốn! Không bị chảy máu, không muốn dán!\”

Miếng dán ngăn tin tức tố nhìn giống với băng cá nhân, Tạ Hạnh biết rằng khi chảy máu phải dán băng cá nhân, cho nên kịch liệt phản kháng thứ này, có nói thế nào Tạ Hạnh cũng không cho Phương Duệ dán lên.

Chương 10 Tìm omega cho em ấy

Tạ Hạnh quậy phá không ai ngăn nổi, cũng chẳng thèm nghe lý lẽ. Nếu thực sự phải đánh Tạ Hạnh, Phương Duệ cũng không giữ nổi hắn.

Bình thường Tạ Hạnh rất ngoan, rất hiếm khi không nghe lời, Phương Duệ chỉ có thể đổ hết mọi tội lỗi lên kỳ phân hoá, khi phân hoá bản thân sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu, dễ đánh mất cảm xúc, cũng nhút nhát và yếu đuối hơn, Phương Duệ nhân lúc Tạ Hạnh không chú ý đem miếng dán đặt lên lòng bàn tay mình, sau đó hỏi Tạ Hạnh: \”Em vẫn còn khó chịu sao? Người có đau không?\”

Tạ Hạnh bĩu môi vẻ mặt như muốn khóc: \”Khó chịu.\”

Tạ Hạnh duỗi cổ, giống như đang cầu xin Phương Duệ có thể giúp hắn giải quyết thứ nóng rực trên gáy mình, nhưng lại sợ Phương Duệ tức giận và nghiêm khắc như lúc nãy.

Giống như một chú chó nhỏ ấm ức, thè lưỡi liếm mép, khẩn cầu chủ nhân thương xót mà xoa dịu.

Phương Duệ giấu tay ra sau lưng: \”Để anh xem nào?\”

Tạ Hạnh gật đầu, không hề nghi ngờ Phương Duệ, còn kéo cổ áo mình xuống để Phương Duệ dễ nhìn.

\”Hơi sưng rồi, vừa rồi đã bảo em đừng gãi, có đau không?\”

Tạ Hạnh ngẩng đầu nhìn Phương Duệ, ấm ức nói: \”Đau.\”

\”Em cúi đầu xuống đi.\”

Phương Duệ tìm được cơ hội liền dán miếng dán lên gáy Tạ Hạnh, vẻ mặt Tạ Hạnh còn đang mơ hồ, nhưng vừa cảm thấy khó chịu muốn ngẩng đầu lên nhìn, lại bị Phương Duệ giữ lại: \”Không được cử động, anh xoa cho em em sẽ không đau nữa.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.