[Edit/Đm] Quyến Rũ Có Chủ Đích-Mạch Lạc Nha – 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit/Đm] Quyến Rũ Có Chủ Đích-Mạch Lạc Nha - 10

Nhà bọn họ rất nhỏ, chỉ cần lắp một cái điều hoà là cả gian phòng đều mát mẻ, Phương Duệ cảm thấy trong nhà cũng không còn nóng nữa, hỏi Tạ Hạnh: \”Bây giờ em còn thấy nóng không?\”

Chóp mũi Tạ Hạnh hơi đỏ: \”Không nóng.\”

Thợ lắp đặt làm trong hai tiếng, Tạ Hạnh ngồi im lặng bên cạnh nhìn suốt hai tiếng, Phương Duệ nghe vậy bật cười: \”Vậy em lên giường nằm đi, nếu em không thoải mái phải nói với anh đấy.\”

Tạ Hạnh nghe lời đi vào phòng: \”Ừm.\”

Bầu trời bên ngoài dần trở tối, Phương Duệ đã sớm đóng cửa sổ, thậm chí còn dùng quần áo để chặn lại các khe hở bên cửa sổ, Phương Duệ sợ rằng khi Tạ Hạnh phân hoá tin tức tố sẽ bay ra ngoài làm ảnh hưởng đến những người sống quanh đây.

Tạ Hạnh không còn cảm thấy nóng nữa, ngủ rất ngon giấc, trên người còn được Phương Duệ đắp cho chiếc chăn bông cũ mới lấy từ tủ ra.

Phương Duệ nhẹ nhàng bò lên giường, lén lút giở phần chăn trên gáy Tạ Hạnh ra xem thử, kết quả là chưa có gì thay đổi.

Chương 9 Chó con bị bỏ rơi

Tạ Hạnh ngủ một giấc rất sâu, đến đêm cũng không thấy tỉnh dậy, Phương Duệ sợ Tạ Hạnh trong đêm lại phát sốt, nên cả đêm đều không dám ngủ, thỉnh thoảng Phương Duệ còn dùng khăn lông ẩm lau trán cho Tạ Hạnh, mãi đến gần sáng Phương Duệ mới mệt quá mà thiếp đi.

Phương Duệ bừng tỉnh bởi cảm giác ngột ngạt ập tới.

Người bình thường lúc mới bắt đầu phân hoá, tin tức tố phát ra vừa điên cuồng lại hỗn loạn, số người khống chế được nó chỉ đếm trên đầu ngón tay, người bình thường còn không thể khống chế được tin tức tố của mình huống gì là Tạ Hạnh, Phương Duệ chỉ còn cách bịt chặt cửa sổ ngăn chặn tin tức tố bay ra ngoài.

Nhưng bây giờ Phương Duệ lại cảm thấy rất ngột ngạt, điều hoà vẫn đang thổi gió, trong phòng đều mang hơi lạnh, nhưng Phương Duệ cảm thấy rất ngộp, cảm giác không khí trong phòng bị cứ như bị nghẹn lại, giống như bên trong căn phòng còn có một mùi hương kì lạ nào đó, dù Phương Duệ không ngửi được, nhưng bản thân Phương Duệ cảm thấy vô cùng kì quái, dường như cơ thể đang bị một cỗ mùi hương nào đó bao bọc.

Phương Duệ mở mắt một cách chậm chạp, nhìn thấy Tạ Hạnh đang ngồi bên cạnh cau mày, Phương Duệ đưa tay sờ trán Tạ Hạnh, quả nhiên đã bắt đầu lên cơn sốt rồi.

Tạ Hạnh lại nằm xuống, phần gáy đặt trên gối nằm, Phương Duệ muốn kiểm tra thử cũng không thấy được, rơi vào đường cùng Phương Duệ chỉ còn cách đẩy đẩy người Tạ Hạnh, muốn đánh thức Tạ Hạnh thức dậy.

Hiện tại bên ngoài trời đã sáng, ăn đại vài thứ, ăn no để còn uống thuốc, tối nay nếu có dấu hiệu phát tình nhất định phải tiêm thuốc ức chế.

Phương Duệ nói nhỏ vào tai Tạ Hạnh: \”Thức dậy đi ~\”

Tạ Hạnh khó khăn di chuyển một chút, đôi mắt nhắm nghiền mở không ra, mang theo giọng mũi lầm bầm: \”Không muốn……\”

Phương Duệ ra đòn chí mạng: \”Em không thức dậy thì anh đi nhé?\”

Đôi mắt Tạ Hạnh liền mở ra: \”Không muốn!\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.